Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn Chương 20: A

Cài Đặt

Chương 20: A

Vương Đại Hoa này đương nhiên không chịu, năm đó bà ta gả đến đây chính là vì thấy bố mẹ chồng biết tính toán, gia sản giàu có, lại thiên vị con trưởng, sau này cái nhà này đều là của bà ta.

Bây giờ bà ta lại cảm thấy nhà này nhất định muốn đuổi bà ta đi, dù sao nếu thật sự chia gia sản cho con thứ ba thì bà ta không chịu đâu.

Nghe nói đến chuyện hấp bánh bao ngon lành, bà Phùng Mai Hoa định mắng cho vài câu, nhưng khi nghe Vương Đại Hoa nói là bột mì xin được từ nhà mẹ đẻ thì lại nuốt lời mắng chửi vào bụng, tuy nhiên sắc mặt vẫn không tốt lắm. Chờ khi nào chuyện của Tố Tố thành công thì nhà này thiếu gì bột mì chứ?

“Vậy còn không mau đi nấu cơm?” Nói xong, bà “bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Cửa tuy đã đóng nhưng Vương Đại Hoa cũng đã nhìn thấy, bà ta vừa rồi thấy bố chồng Trần Đại Dũng hốt hoảng giấu một thứ gì đó dưới gối.

Chẳng lẽ là bảo bối gì đó? Muốn lén lút đưa cho nhà thằng ba?

Bà ta nhớ năm ngoái dì Tú Lan đến nhà có nói, nhà họ Trần cả đời này nhất định sẽ có phúc lớn, chẳng lẽ trong nhà thật sự cất giấu bảo bối gì đó?

Không được, bà ta quyết định mấy hôm nay sẽ không làm gì cả, cứ theo dõi bố mẹ chồng, nếu phát hiện thật sự có thứ tốt, bọn họ mà dám chỉ đưa cho nhà thằng ba, vậy thì cá chết lưới rách ai cũng đừng hòng có được, bà ta nói được làm được.

“Uyển Trân à, con cá này to quá, để tôi bảo thằng cả nhà tôi làm sạch rồi mang sang cho.” Trần Uyển Trân và Lý Xuân Tú vừa giặt đồ xong thì Thẩm Ngưng Sơ và Lâm Cẩm Tú cũng trở về, đương nhiên là mang theo con cá lớn mà Thẩm Ngưng Sơ đánh được.

Lâm Vĩ lo lắng nhà họ Trần sẽ đến gây sự nên cũng đi cùng, đến cửa định đưa con cá mà Thẩm Ngưng Sơ đánh được vào thì Lý Xuân Tú nhìn thấy con cá trắm đen nặng bảy tám cân này, hai mẹ con nhà này chắc cũng khó mà xử lý nổi, dù sao thằng cả cũng đang ở nhà, bèn định bảo thằng cả làm sạch vảy rồi mang sang.

Trần Uyển Trân nghe vậy vội vàng nói: “Mang về làm gì, hôm nay vất vả cho Vĩ Chính và Cẩm Tú rồi, ông cũng vất vả rồi, tối nay cứ nấu ở nhà tôi là được, lát tôi ra vườn hái thêm nắm ớt, Cẩm Tú thích ăn cá hấp ớt mà.”

Lý Xuân Tú nghe vậy cười nói: “Cũng được, lát nữa bà với Tiểu Sơ qua ăn cơm cùng cho vui.”

Trần Uyển Trân cười đáp ứng, hai nhà có gì ngon cũng thường xuyên ăn chung như vậy, cũng đã quen rồi.

Lâm Cẩm Tú nghe vậy ban đầu định kéo Thẩm Ngưng Sơ về nhà trước, “Chị Tiểu Sơ, vậy chị đi với em về nhà em trước đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc