Nghe vậy, Trần Đại Dũng suy nghĩ kỹ lại thấy cũng có khả năng, dù sao đứa bé đang trong tay mình, bà ta chỉ cần kiếm đại một cái cớ là có thể lừa gạt được, nghĩ đến đây ông ta đột nhiên nghiến răng nghiến lợi với người chị họ này: “Để tôi đi hỏi xem bà ta có thật sự làm chuyện này không, mấy năm nay con trai lớn nhà bà ta nằm liệt giường, con thứ hai thì ngốc nghếch, vợ chồng tôi thức khuya dậy sớm làm việc xong, còn phải đến thôn của họ giúp đỡ công việc, nhà họ Trần tôi rốt cuộc đã có lỗi gì với bà ta, bà ta lại muốn hại chúng ta như vậy.”
Nhìn bề ngoài thì Trần Đại Dũng là chủ gia đình, nói gì ai cũng phải nghe theo, nhưng người tính toán nhất lại là Phùng Mai Hoa, bà ta kéo Trần Đại Dũng lại nói: “Ông già, đừng nóng, chuyện này chúng ta không có bằng chứng, hay là thế này, chúng ta viết thư cho con bé Tố Tố, hỏi ý kiến của nó, nhân lúc này tôi cũng có thể đến nhà chị họ Tú Lan xem sao, dò hỏi một chút.”
Lỡ như họ đoán sai, mà đắc tội với Triệu Tú Lan thì đúng là hại con bé Tố Tố.
Năm ngoái con bé Tố Tố có nói, nó đã nhờ cha mẹ bên đó se duyên cho con gái nó, nghe nói sắp đính hôn với một vị sĩ quan quân đội.
Chỉ cần đợi chuyện hôn nhân của cháu gái được ấn định, bọn họ có thể hoàn toàn yên tâm.
Mấy năm nữa còn có thể kiếm cớ đón hai vợ chồng họ lên thành phố hưởng phúc.
Phùng Mai Hoa nghĩ đến những lời con gái nói với mình và cả sự lo lắng của nó, nhất định không thể để chuyện tốt của con bé Tố Tố bị phá hỏng.
Trần Đại Dũng tuy là kẻ thô lỗ, nhưng cũng biết phân biệt phải trái, nghe vợ nói vậy cũng bình tĩnh lại, ông ta nheo mắt hỏi: “Con bé Tố Tố không phải là bảo chúng ta sau này không được chủ động liên lạc sao? Chúng ta viết thư cho nó, nó có vui không?”
Nói đến chuyện này, trong lòng Phùng Mai Hoa cũng có chút lo lắng, con bé Tố Tố từ nhỏ đã không được nuôi dưỡng bên cạnh họ, bây giờ gia đình đó đã trở thành quan lớn rồi, con bé Tố Tố chính là tiểu thư đài các, tính tình đương nhiên cũng là tính tiểu thư.
Năm xưa, hai người họ vì không thể tìm được Tố Tố nên rất buồn phiền, mãi đến năm ngoái mới chịu nhìn mặt, nhưng cũng đã nói rõ ràng, chuyện này nhất định phải chôn vùi trong bụng, bất kể là vì Tố Tố và hai đứa cháu ngoại hay là vì chuyện này của họ cũng không thể làm lớn lên được.
Nếu không, nếu nhà kia biết được đứa con của mình năm xưa bị họ tráo đổi, e rằng cả nhà sẽ mất mạng, huống chi bao nhiêu năm nay họ đối xử với Trần Uyển Trân như thế nào cũng rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
