Tô Từ đang gắp một miếng thịt kho tàu cho Lục Tứ, nghe vậy cô chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Em gái, em không biết rồi. Lão Lục nhà chị xót chị lắm, trong nhà đã thuê người giúp việc theo giờ rồi, chị chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là được. Hơn nữa, quần áo này bẩn thì vứt thôi. Lão Lục nói rồi, có mới nới cũ, đồ cũ không đi thì đồ mới làm sao đến được."
Lục Tứ rất phối hợp mà "ừ" một tiếng. Anh lựa phần thịt mỡ trong bát ăn hết, rồi gắp phần thịt nạc cho Tô Từ: "Ăn nhiều một chút, em gầy quá."
Lưu Quế Lan không nhịn được nữa, bèn buông lời mỉa mai: "Từ Từ à, làm người thì không thể lười biếng quá. Nhà họ Lục tuy điều kiện tốt, nhưng cũng không thể miệng ăn núi lở được. Em gái con bây giờ đã tiếp nhận vị trí của con, sắp được lên nhân viên chính thức rồi, sau này cũng là một công nhân có biên chế. Con cứ suốt ngày không có công ăn việc làm thế này, sau này già rồi biết tính sao?"
Đây rõ ràng là đang khoe khoang chuyện Tô Yến đã cướp mất công việc của nguyên chủ. Tô Từ vừa đặt đũa xuống, còn chưa kịp lên tiếng thì Lục Tứ đã đặt mạnh ly rượu xuống bàn trước. Một tiếng "cạch" vang lên, cả bàn ăn lập tức chìm vào im lặng.
"Mẹ nói câu này không đúng rồi." Giọng Lục Tứ trầm thấp, mang theo sức ép của người bề trên: “Tô Từ gả cho con là để hưởng phúc. Tiền trợ cấp của con dư sức nuôi cô ấy. Còn về chuyện công việc..."
Anh cười lạnh một tiếng, phóng ánh mắt sắc như dao về phía Tô Yến: "Tôi nghe nói suất làm việc của đồng chí Tô Yến vốn dĩ là của Tô Từ? Nếu đồng chí Tô Yến đã có chí tiến thủ như vậy, không muốn miệng ăn núi lở, vậy không bằng trả lại suất làm việc này cho Tô Từ? Vừa hay quân khu dạo này đang thiếu một vị trí văn thư, tuy không sánh bằng bát cơm sắt ở nhà máy, nhưng cũng tạm chấp nhận được."
Tô Yến sợ tới mức mặt mày tái mét.
Đó là vị trí công nhân chính thức của xưởng dệt đấy! Nếu phải trả lại, cô ta chắc chắn là sẽ phải về quê cắm bản!
"Không không không... Mẹ không có ý đó..." Lưu Quế Lan hoảng hốt.
"Vậy thì im miệng đi." Lục Tứ đáp lời ngắn gọn súc tích.
Chiếc xe Jeep phóng vút đi, chỉ để lại một mớ hỗn độn ở nhà họ Tô và Lưu Quế Lan bị chọc tức đến mức suýt nhồi máu cơ tim.
Trên xe, Tô Từ cười ngặt nghẽo ngã vào lòng Lục Tứ: "Lão Lục, ban nãy anh ngầu quá đi mất! Đặc biệt là câu “Vậy thì im miệng đi”, quả thực là tổng tài bá đạo nhập vào người!"
Lục Tứ cúi đầu nhìn người phụ nữ nhỏ bé trong lòng mình, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng giọng điệu vẫn rất bình tĩnh hỏi: "Tổng tài bá đạo là gì?"
"Là ý khen ngợi anh đó! Chính là người đàn ông vô cùng lợi hại!"
Vào lúc chạng vạng tối, bầu trời âm u như một chiếc nồi sắt đen úp ngược. Cuồng phong cuốn theo những chiếc lá khô xoay tít trong sân, khung cửa sổ bị gió thổi đập kêu loảng xoảng. Bầu không khí oi bức và ẩm ướt, áp suất thấp đến mức khiến người ta khó thở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

