Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi điện thoại của Cừu Lệ vang lên, hắn đang bàn chuyện làm ăn tại Thịnh Thành: tụ điểm ăn chơi lớn nhất thành phố B.
Dì Trần nói: "Cừu thiếu gia, tiểu thư bệnh rồi, hiện đang phát sốt. Tôi vừa đo nhiệt độ cho cô ấy, gần 40 độ rồi ạ. Hiện giờ cô ấy vẫn đang hôn mê chưa tỉnh."
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Chỉ có những âm thanh náo nhiệt của khu giải trí báo cho dì Trần biết cuộc gọi vẫn đang được kết nối.
Dì Trần xin chỉ thị: "Có cần đưa tiểu thư đi bệnh viện không ạ?"
Mấy ngày trước Cừu thiếu gia và tiểu thư vừa xảy ra chuyện không vui, vấn đề này nhất định phải hỏi ý kiến hắn. Nếu Cừu thiếu gia muốn mạng của Nặc Nặc, dì Trần cũng chỉ có thể để cô tự sinh tự diệt.
Mãi lâu sau, đầu dây bên kia mới truyền đến giọng nói hơi khàn của người đàn ông: "Tối nay tôi về."
Cừu Lệ cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác bước thẳng ra ngoài. Trương Thanh Đạc thấy hắn định đi thì vội vàng nói: "Anh Lệ, CEO bên Hoa Thịnh còn chưa tới mà..."
Sắc mặt Cừu Lệ lãnh đạm: "Ông ta đã đến muộn ba phút rồi." Cho nên, hủy bỏ. Những đối tác không có khái niệm về thời gian, hắn không cần.
Ngược lại, là Bách Diệp hỏi thêm một câu: "Cừu thiếu gia, có chuyện gì xảy ra sao?"
Cừu Lệ liếc nhìn cậu ta, giọng điệu nhạt nhẽo: "Không có gì."
Trương Thanh Đạc thấy Cừu Lệ thực sự định đi, nhớ lại chuyện Trần Thiến nhờ vả mình, liền nghiến răng nói: "Anh Lệ, anh Lệ, ông ngoại của Trần Thiến tuần này đại thọ tám mươi, hỏi anh có..."
Cừu Lệ quay đầu lại, ánh mắt đột ngột lạnh thấu xương: "Trương Thanh Đạc, cậu thích cô ta thì tự đi mà theo đuổi."
Trương Thanh Đạc ngẩn người hồi lâu, mặt đỏ bừng: "Ơ... cái đó, em..." Ai mà chẳng biết Trần Thiến thích Cừu Lệ chứ.
Cừu Lệ cười khẩy: "Cậu chuyển lời tới cô ta, bảo cô ta tự soi lại mình xem là cái thứ gì. Cậu quý chứ tôi thì không."
Trương Thanh Đạc không nhịn được mà than vãn: "Trần Thiến có gì không tốt đâu chứ? Vừa xinh đẹp vừa sảng khoái, chẳng biết anh Lệ thích kiểu phụ nữ như thế nào, không lẽ phải là tiên nữ thì mới xứng với anh ấy sao?"
Bách Diệp đột nhiên nhớ tới thiếu nữ có giọng nói mềm mại như tẩm mật kia. Đôi mắt cô ấy rất đẹp. "Hẳn là cậu ấy thích Tống Nặc Nặc rồi."
"Tống... cái quái gì cơ, Tống Nặc Nặc!" Trương Thanh Đạc suýt chút nữa nhảy dựng lên, "Cái con bé ở nhờ nhà anh ấy á hả? Tôi tưởng anh Lệ nể tình xưa nên nuôi chơi thôi chứ! Không phải chứ, con bé đó mới bao nhiêu tuổi, anh Lệ định..."
"Suỵt, đừng nói bậy." Bách Diệp lên tiếng: "Muốn chết thì cứ nói tiếp đi, có những thứ hãy cứ để nó thối rữa trong lòng là được rồi."
Trương Thanh Đạc hậm hực ngậm miệng, nghĩ hồi lâu cũng không thể hình dung rõ ràng khuôn mặt của thiếu nữ đó. Anh ta lầm bầm: "Chắc là không đẹp bằng Trần Thiến đâu nhỉ?"
Bách Diệp cạn lời, giờ thì cậu ta tin chắc Trương Thanh Đạc bị mù mắt thật rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










