"Cừu thiếu gia." Nặc Nặc chạy tới, đêm cuối tháng Chín lạnh như nước. Cô định đỡ hắn dậy: "Anh sao vậy?"
Cừu Lệ hoàn toàn không nhìn rõ trước mặt là ai, nhưng có thể nghe thấy giọng nói của cô, rất nhẹ nhàng dịu dàng, như làn gió tháng Ba. "Thuốc..."
"Thuốc gì? Thuốc ở đâu?"
"Trong... bàn trà..."
Nặc Nặc không cách nào đỡ hắn dậy được, một người đàn ông trưởng thành cao lớn quá nặng, cô vội vàng đi lục tìm thuốc. Trong lúc vội vã tìm thuốc, Nặc Nặc tiện tay bật đèn lên, Cừu Lệ nhắm mắt lại, sắc mặt trắng bệch. Đạo trời có luân hồi... Nặc Nặc bỗng nhớ ra, nam chính truyện tổng tài bá đạo năm đó dù có hô mưa gọi gió thế nào thì cũng luôn mắc bệnh dạ dày khiến người ta đau đến chết đi sống lại.
Nặc Nặc nhanh chóng tìm thấy thuốc: "Mấy viên?" Cừu Lệ giật lấy, gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn, vất vả lắm mới mở được nắp lọ thuốc, trực tiếp dốc vào miệng. Một lúc sau, hắn đã có vẻ đã đỡ hơn. Vẻ mặt dữ tợn biến mất, hắn cũng bình tĩnh bò dậy từ mặt đất.
Nặc Nặc dùng hết sức bình sinh đẩy người đàn ông này để chui ra từ dưới thân hắn, cô ngồi bệt xuống sàn. Cô thở dốc hồng hộc, lần này thực sự tức phát khóc. Cô vén cổ áo nhìn chỗ trắng nõn đó hằn lên mấy dấu đỏ. Nặc Nặc có ảo giác... sớm muộn gì cô cũng bị hắn chơi cho đến chết. Loại đàn ông bạo ngược này đáng lẽ nên đau chết đi cho rồi.
Mắt Nặc Nặc đẫm lệ. "Đồ khốn."
"Bắt nạt người khác."
"Không cho cơm ăn, tàn nhẫn đáng ghét."
Cô dùng hết tất cả những vốn từ ít ỏi của mình để mắng Cừu Lệ. Càng nghĩ càng uất ức, hắn dám nhào nặn chỗ đó của cô! Nặc Nặc ngồi thụp xuống nhìn người đàn ông đang bất tỉnh nhân sự. Hắn còn giết cô một lần nữa chứ. Đồ ác quỷ!
Cô tát một cái vào mặt nam chính. Nghĩ đến việc sau này không biết lúc nào hắn phát điên vẫn sẽ giết mình, Nặc Nặc lại tát thêm phát nữa. Lực tay cô không lớn, hai tiếng "chát chát" giòn tan thậm chí còn không để lại dấu vết. Nặc Nặc vốn luôn ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc xấu, đây là việc "ác độc" nhất cô từng làm trong cả hai kiếp.
Cô thực sự ghét cay ghét đắng người đàn ông này. Nước mắt cô rơi lã chã: "Loại khốn kiếp như anh... xấu xa tột cùng."
Nặc Nặc bình tĩnh lại một hồi rồi mới quay về phòng mặc nội y vào, lại mở cửa ra ngoài gọi người. Bệnh dạ dày có thể lớn có thể nhỏ, để Cừu Lệ nằm đây không phải là cách. Thuộc hạ của hắn vội vội vàng vàng đưa hắn đến bệnh viện.
Lúc này Nặc Nặc mới về phòng nằm ngủ trở lại. Lúc đầu cô chỉ đói bụng, giờ còn đau cả ngực. Nặc Nặc ngủ không được đành bấm ngón tay tính toán. Còn tám tháng nữa mới đến ngày rời xa Cừu Lệ.
Khi Cừu Lệ tỉnh lại, vẻ mặt không cảm xúc nhìn môi trường xung quanh. Dạ dày vẫn còn đau quặn, hắn nhẫn nhịn cực giỏi để không thốt lên tiếng nào, hắn đang ở bệnh viện. Dì Trần thấy hắn tỉnh liền vội vàng bưng bát cháo loãng tới: "Cừu thiếu gia."
Cảnh tượng này Cừu Lệ không hề thấy lạ. Mỗi lần bệnh dạ dày tái phát, tỉnh dậy đều ở cái nơi quỷ quái này. Tuy nhiên lần này lại rất khác biệt... Hắn đầy vẻ âm u đẩy bát cháo ra, lạnh lùng nheo mắt, chạm tay lên má mình.
Nói ra thì thật không may, người này có lẽ là do làm nhiều việc xấu nên ngủ không yên, mà ngay cả ngất đi cũng không yên ổn. Hai tiếng "chát chát" giòn tan đó và cả tiếng cô nũng nịu mắng hắn xấu xa tột cùng, hắn đều biết cả. Biết rõ mồn một. Đuôi mắt hắn đỏ lên đầy nguy hiểm, tốt lắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



