Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Tống Lăng mới lên lầu tìm Phỉ Dẫn Chu.
"Phỉ tổng, hàng hóa đã chuẩn bị xong xuôi, số lượng cũng khá nhiều, e là chiếc xe nhỏ của các anh khó mà chở hết được."
Phỉ Dẫn Chu đứng dậy, phong thái điềm tĩnh: "Có bao nhiêu vậy? Để tôi xuống xem thử."
Trước khi đi, Phỉ Dẫn Chu không quên quay sang chào hỏi Tống Đại Siêu, người cũng vừa ăn xong và đang ngồi trò chuyện cùng họ: "Thôn trưởng Tống, chúng tôi chuẩn bị về đây, hẹn gặp lại ông sau nhé."
Tống Đại Siêu cười sởi lởi đáp: "Được, được, anh đi thong thả, để tôi tiễn anh một đoạn."
Cả nhóm người cùng xuống tầng một. Vừa nhìn thấy hai rổ rau lớn, những thùng trái cây chất đầy, cùng hai thùng hải sản chứa tôm hùm, cua và cá mú, Phỉ Dẫn Chu liền quay sang nhìn chiếc Mercedes bọn họ lái đến, rồi nói với Trình An: "Trình An, anh thử xếp đồ lên xem sao, được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Nếu không hết thì chịu khó quay lại chuyến nữa."
Trình An lập tức gật đầu tuân lệnh: "Vâng, tôi rõ rồi."
Hắn cầm chìa khóa, mở cốp chiếc Mercedes sang trọng ra rồi chỉ đạo: "Đặt hai thùng nước vào trước đi."
Cốp xe vốn rộng rãi nhưng giờ cũng trở nên chật chội, chỉ vừa vặn để nhét hai thùng nước và hai rổ rau. Phỉ Dẫn Chu thấy vậy liền bảo Trình An: "Mấy thùng trái cây kia thì để ở ghế sau xe đi!"
Vậy là cả ghế sau lẫn cốp xe đều bị chất đầy ắp hàng hóa, miễn cưỡng lắm mới xếp đủ hết số nông sản và hải sản này. Tống Lăng chứng kiến chiếc xế hộp hạng sang Mercedes của Phỉ Dẫn Chu phút chốc biến thành xe tải chở hàng mà không nỡ nhìn thẳng.
Tuy nhiên, Phỉ Dẫn Chu lại chẳng hề bận tâm đến điều đó. So với sức khỏe của hắn và bà nội, giá trị của chiếc xe chưa đến 2 triệu này chẳng thấm vào đâu, có hư hại chút đỉnh cũng không đáng tiếc.
Trình An ngồi vào ghế lái, sẵn sàng khởi hành. Phỉ Dẫn Chu quay sang chào tạm biệt Tống Lăng: "Tống tổng, tôi về trước đây, lát nữa chúng ta sẽ liên lạc lại sau."
Tống Lăng mỉm cười gật đầu: "Được, các anh đi thong thả, chú ý lái xe an toàn nhé."
Tiểu Hi Hi đứng bên cạnh cũng vẫy bàn tay nhỏ xíu chào hắn: "Chú Phỉ, tạm biệt chú~"
"Tiểu Hi, tạm biệt cháu nhé~" Phỉ Dẫn Chu dịu dàng xoa đầu cô bé, gật đầu chào Tống Lăng thêm lần nữa rồi mới ngồi vào ghế phụ. Hắn hạ cửa kính xe xuống, vẫy tay chào Tống Lăng và mọi người rồi ra hiệu cho Trình An lăn bánh.
Chiếc xe gầm lên tiếng động cơ êm ái rồi lao vút đi.
Quay trở lại cửa hàng, Tống Lăng giục Thẩm Hàn và các nhân viên nhanh chóng đi nghỉ ngơi. Thời tiết hôm nay oi bức, cô sắp xếp cho họ bắt đầu làm việc từ 3 giờ chiều và tan làm lúc 7 giờ tối. Sang ngày mai, lịch làm việc sẽ bắt đầu từ 7 giờ sáng và kết thúc lúc 11 giờ trưa, như vậy sẽ tránh được cái nắng gay gắt làm hại sức khỏe.
Tống Lăng bế Tiểu Hi Hi lên tầng 5, rửa mặt mũi chân tay cho cô bé sạch sẽ rồi dỗ dành con gái ngủ trưa. Đợi khi hơi thở của Tiểu Hi Hi đã đều đều chìm vào giấc mộng, Tống Lăng mới bắt tay vào chỉnh sửa lại hóa đơn xuất hàng vừa rồi và gửi qua cho Phỉ Dẫn Chu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










