Vinh Thiệp đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng ngập tràn hào hứng của cô.
Kha Miên Đường đã chuyển hướng sang khu quần áo may sẵn ở phía bên kia.
Ngón tay cô lướt qua từng dãy móc treo, thỉnh thoảng lại rút một bộ ra ướm thử lên người rồi quay sang nhìn Vinh Thiệp.
"Bộ này đẹp không anh?"
Vinh Thiệp mỉm cười gật đầu với cô: "Đẹp lắm."
Khóe môi Kha Miên Đường khẽ cong lên, ngay cả động tác quay người đi cũng mang theo vẻ vui sướng. Cô gọi nhân viên lấy bộ đồ đó xuống.
Vinh Thiệp nhìn cô. Xuyên qua khoảng cách của cả một gian hàng, ánh mắt anh đậu lại trên góc nghiêng của cô lúc đang cúi người ngắm nghía tà váy.
Mạch suy nghĩ dần trôi dạt về phương xa.
Anh tìm Kha Miên Đường làm bạn gái, nguyên nhân ban đầu thực ra rất đơn giản: để bố anh từ bỏ ý định giới thiệu các tiểu thư đài các khác cho mình.
Khoảng thời gian đó, tuần nào thư ký của Vinh Liêu cũng mang tới một bản danh sách những đối tượng thích hợp để liên hôn, bên trên in rõ hình ảnh và lý lịch của các thiên kim tiểu thư.
Anh cần một tấm bình phong, mà Kha Miên Đường lại vừa hay vô cùng phù hợp.
Xinh đẹp, ngoan ngoãn, có thể tự tin dẫn đi xã giao, lại không gây rắc rối cho anh.
Khoảng thời gian đó, anh chẳng mấy hứng thú với cô.
Trong mắt anh, cô cũng chẳng có gì khác biệt về bản chất so với những người phụ nữ khác, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là cô xinh đẹp hơn họ một chút.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Một tháng trước, anh bắt đầu cảm thấy có gì đó khác thường.
Gương mặt thì vẫn vậy, nhưng tính cách đã thay đổi, thói quen thay đổi, đến cả cách nói chuyện cũng khác xưa.
Ngay từ lúc đó, Vinh Thiệp đã lờ mờ nhận ra điểm bất thường.
Anh có cảm giác cô đúng là Kha Miên Đường, nhưng lại chẳng phải là Kha Miên Đường mà anh từng biết.
Giống như chất lỏng trong chai đã bị tráo đổi vậy.
Chiếc vỏ chai thì vẫn thế, nhưng chất lỏng rót ra lại mang màu sắc khác, thậm chí độ sánh bám trên thành chai cũng chẳng còn như cũ.
Điều đầu tiên anh chú ý đến chính là mùi hương.
Kha Miên Đường của trước kia thường dùng nước hoa hương hoa hồng của một thương hiệu nào đó, mùi nồng nặc đến mức gay mũi.
Mỗi lần cô đi từ đầu hành lang bên kia lại đây, anh còn chưa thấy người thì đã ngửi thấy mùi hương ấy trước rồi.
Nhưng rồi một ngày nọ, mùi hương ấy đột nhiên biến mất, thay vào đó là một mùi sữa nhạt thơm ngát.
Lần đầu tiên ngửi thấy, Vinh Thiệp còn tưởng cô mới đổi nước hoa.
Sau này anh mới nhận ra đó hoàn toàn không phải mùi nước hoa, mà giống như mùi hương tự nhiên của cơ thể hơn.
Phải xác nhận đi xác nhận lại rất nhiều lần, anh mới chắc chắn đó thực sự là hương thơm toát ra từ da thịt cô.
Anh không hề thấy bài xích, thậm chí lúc nào cũng muốn xích lại gần hơn một chút để ngửi.
Và điều quan trọng nhất chính là ánh mắt của cô.
Trước kia mỗi khi Kha Miên Đường nhìn anh, trong ánh mắt luôn chất chứa sự e dè xen lẫn toan tính.
Cô sợ bản thân có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào, luôn liều mạng muốn bấu víu lấy một thứ gì đó, nhưng lại chẳng dám lại quá gần.
Còn Kha Miên Đường của hiện tại, khi nhìn anh, trong ánh mắt lại trong veo chẳng vương chút tâm cơ nào.
Cô biết trừng mắt lườm anh, biết véo anh, còn biết mắng anh là đồ không biết xấu hổ.
Lần đầu tiên anh hôn cô, cô đã khóc như mưa, nước mắt ướt đẫm cả mảng áo sơ mi của anh.
Cô hung dữ mắng anh là đồ dã man, nói rằng đó là nụ hôn đầu của cô.
Nhưng có một điều anh không nói ra, rằng đó… cũng là nụ hôn đầu của anh.
Hôm sau anh đến tìm cô xin lỗi, thế mà xin lỗi kiểu gì lại ôm chầm lấy người ta hôn thêm một trận nữa, cuối cùng phải đưa đi mua quà cáp thì mới dỗ dành êm xuôi.
Chính anh cũng chẳng hiểu tại sao bản thân lại không thể kiềm chế được.
Thấy cô khóc, muốn hôn.
Thấy cô cười, muốn hôn.
Nhìn cô bĩu môi hờn dỗi, vẫn lại muốn hôn.
Vinh Thiệp có cảm giác lúc này bản thân giống hệt như một hệ thống vừa bị virus xâm nhập, toàn bộ logic vận hành bình thường đều đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Anh không biết rốt cuộc cô là ai.
Nhưng anh dám khẳng định một điều, cô tuyệt đối không phải là Kha Miên Đường của trước kia.
Kha Miên Đường của trước kia mỗi khi nhìn anh, trong mắt chỉ nhìn thấy cái danh xưng "Vinh Thiệp" này.
Nhưng khi cô nhìn anh, trong đôi mắt ấy lại chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình anh.
Kể từ ngày cô xuất hiện, anh đã chẳng thể nào ngừng nhớ nhung về cô.
Trong cơn mơ là cô, lúc tỉnh giấc lại nghĩ đến cô, lúc họp hành trong đầu cũng toàn là cô, đến tận lúc ký hợp đồng tâm trí anh vẫn quẩn quanh hình bóng cô.
Nhớ giọng nói, nhớ mùi hương, nhớ cả độ ấm da thịt mỗi khi cô kề sát bên anh.
Anh muốn ôm trọn cô vào lòng, càng muốn nhốt cô ở một nơi mà chỉ riêng anh mới có thể nhìn thấy.
Nhớ đến sắp phát điên rồi.
Cho dù cô rốt cuộc là ai đi chăng nữa.
Hiện tại cô là của anh, thì sau này cũng chỉ có thể là của một mình anh.
Cuối cùng, khi Kha Miên Đường bước ra khỏi trung tâm thương mại, tâm trạng cô tốt đến mức chỉ muốn ngân nga hát.
Cả hai tay cô đều đang bận rộn xách đồ, quai túi siết chặt hằn lên cả những ngón tay.
Vinh Thiệp sải bước ngay bên cạnh, thế nhưng hoàn toàn không có ý định xách giúp cô.
Cô cũng chẳng trông mong gì, cái con người này đến cửa xe còn chưa từng mở giúp cô bao giờ, nói gì đến chuyện xách hộ túi đồ.
Cơ mà vị cậu chủ này chủ động thanh toán cũng đã là tốt lắm rồi, đống đồ này ngót nghét cũng phải hơn hai triệu tệ chứ chẳng ít.
Vừa bước đến cạnh xe, tài xế đã kéo sẵn cửa xe chờ từ trước.
Vinh Thiệp đợi cô ngồi vào trong rồi mới vòng qua cửa bên kia để lên xe.
Kha Miên Đường đặt mấy túi đồ xuống dưới chân, hơi nghiêng người, dùng một ngón tay chọc chọc vào ngực Vinh Thiệp.
"Vinh Thiệp à." Ngón tay trắng trẻo, mềm mại ấy cách một lớp áo mà chặn ngay đúng vị trí trái tim anh.
"Hửm?"
"Hôm nay anh biểu hiện tốt lắm." Giọng điệu bất giác mang theo vẻ làm nũng.
Vinh Thiệp cảm thấy thật thú vị, anh xoay người đối diện với cô, cánh tay thuận thế vắt lên lưng ghế ngay sát cạnh cô, thoạt nhìn cứ như đang ôm nửa người cô vào lòng.
Trong mắt anh lóe lên những tia sáng vụn vặt, giọng điệu chậm rãi trêu chọc: "Thế em định báo đáp anh thế nào đây?"
Mặt Kha Miên Đường thoắt cái đỏ bừng.
Cô có cảm giác ánh mắt anh quét qua đến đâu là nơi đó như bị thiêu đốt đến in hằn cả vệt đỏ.
Nhưng trước nay cô vốn không phải kiểu người chịu trận.
Cô ngẩng mặt nhìn anh, hờn dỗi hừ một tiếng: "Anh dỗ em vui mà còn đòi em phải báo đáp, Vinh Thiệp này, anh có thấy mình quá đáng lắm không hả?"
Nói xong, cô thẹn quá hóa giận vươn tay đẩy mạnh vào ngực anh một cái, lực cũng không hề nhỏ.
Vinh Thiệp bị cô đẩy ngửa người ra sau, nhưng ngay sau đó lập tức cười khẽ, tóm gọn lấy bàn tay đang định rụt về của cô.
Ngón cái của anh vuốt ve làn da mỏng manh trên mu bàn tay cô.
Lớp chai mỏng nơi bụng ngón tay miết qua, mang theo một trận tê dại chạy dọc da thịt.
"Ừm, anh quá đáng rồi." Giọng anh trầm xuống, bao trọn cả bàn tay cô vào trong lòng bàn tay mình, chầm chậm vuốt ve từng ngón tay cô, tựa như đang đùa nghịch một món bảo bối vô cùng trân quý.
Sau đó, anh kéo tay cô vờn quanh môi mình, đôi môi như có như không lướt qua từng đầu ngón tay, cuối cùng nán lại nơi gốc ngón áp út một nhịp rồi mới ngước mắt lên nhìn cô.
Ánh mắt anh thâm trầm, cuồn cuộn những đợt sóng ngầm khó dò.
"Vậy nên… em tính trừng phạt anh thế nào đây?"
Kha Miên Đường như ngừng thở, đầu óc hoàn toàn đình công.
Rõ ràng trong xe đang bật điều hòa lạnh, vậy mà cô lại thấy cả người nóng rực, sức nóng lan truyền từ tận đầu ngón tay lên đến mang tai.
Cô muốn nói gì đó để gỡ gạc lại chút thể diện, đôi môi mấp máy nhưng chẳng nặn ra được chữ nào.
Cái tên Vinh Thiệp này đúng là yêu tinh giáng trần mà, thả thính kiểu này là quá phạm quy rồi!
Cô rụt bàn tay đang bị nắm chặt lại, phồng má hờn dỗi nói: "Mai là khai giảng rồi, em phải dọn vào ký túc xá ở đây."
Vinh Thiệp tựa lưng ra ghế: "Em có thể dọn đến ở cùng anh mà."
Kha Miên Đường lắc đầu nguầy nguậy mà chẳng cần mảy may suy nghĩ.
Cô vẫn tự nhận thức rất rõ thân phận của mình.
Đợi đến khi nữ chính "chân thiện mỹ" đích thực xuất hiện, cô vẫn phải biết điều mà rút lui nhường chỗ thôi.
Trong khoảng thời gian này, cô thấy mình tốt nhất nên ngoan ngoãn thu mình lại, đừng để bản thân lún quá sâu vào những lúc thế này.
Cô từ chối thẳng thừng: "Không đâu."
Ánh mắt Vinh Thiệp xẹt qua tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống.
Gương mặt anh lại trở về với dáng vẻ ôn hòa, cười mỉm như cũ.
Anh cũng chẳng vội, sớm muộn gì anh cũng bế gọn con thỏ nhỏ này về hang của mình thôi.
Hệ thống chợt lên tiếng trong đầu, đầy vẻ hài lòng: "Ký chủ, cô rất tỉnh táo, đáng được biểu dương đấy."
Kha Miên Đường hừ hừ, hơi đắc ý nho nhỏ: "Chuyện, tất nhiên rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)