Phục vụ vừa mang thực đơn vào, Kha Miên Đường đã không đợi được mà vội vã mở ra xem.
Set thịt bò kiểu Nhật, ăn kèm gan ngỗng nấm truffle, và cả vài món súp hải sản mà cô không gọi tên được.
Mỗi trang thực đơn đều in hình minh họa vô cùng bắt mắt, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến cô thèm nhỏ dãi.
Trước khi xuyên không, cô vốn là một tâm hồn ăn uống chính hiệu, dăm bữa nửa tháng lại lôi kéo bạn bè đi check-in hết quán này đến quán nọ.
Sau khi xuyên đến thế giới này, cô nhận ra phúc lợi lớn nhất chính là ẩm thực, là những món ăn ngon đến mức khiến cô muốn rơi nước mắt.
"Món này, món này, cả món này nữa." Kha Miên Đường chỉ tay vào hình trên thực đơn, giọng điệu vô thức pha thêm chút hân hoan, háo hức: "Tráng miệng thì cho tôi món matcha này nhé."
Phục vụ nhìn sang Vinh Thiệp để xin ý kiến, anh chỉ khẽ gật đầu.
Chu Nhiên ngồi bên cạnh cười hì hì: "Sức ăn của chị dâu tốt thật đấy."
Câu này hoàn toàn không có ác ý, chỉ là một lời trêu đùa bâng quơ.
Lúc này Kha Miên Đường mới sực nhớ ra dáng vẻ háo hức ban nãy của mình có vẻ không được thanh lịch cho lắm.
Cô khẽ đằng hắng, trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ, cằm hơi hếch lên, cố gắng vớt vát lại chút khí chất kiêu kỳ của một thiên kim tài phiệt.
…
Món đầu tiên mang lên là món khai vị.
Cách bài trí tinh tế hệt như một tác phẩm nghệ thuật.
Trên chiếc đĩa nhỏ màu vàng ươm là vài lát thịt bò sống được thái mỏng tang như cánh ve, viền đĩa điểm xuyết thêm trứng cá muối và vàng lá thực phẩm.
Dưới ánh đèn, những vụn vàng ánh lên lấp lánh.
Kha Miên Đường không chờ nổi nữa, lập tức cầm đũa gắp một lát, chấm đẫm nước sốt rồi đưa thẳng vào miệng.
Thớ thịt mềm ướt, tan ngay trong miệng.
Vị mặn đà của nước chấm hòa quyện cùng vị ngọt nguyên bản của thịt bò bung tỏa nơi đầu lưỡi, ngon đến mức khiến cô phải lim dim mắt tận hưởng.
Cô lại gắp thêm một lát.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ.
Kha Miên Đường ngoảnh đầu nhìn sang, chỉ thấy Hà Nhã Âm dùng đũa gắp một lát thịt bò, từ tốn đưa lên miệng cắn một miếng thật nhỏ, nhai kỹ nuốt chậm, sau đó đặt đũa ngay ngắn lên trên gác đũa.
Động tác tự nhiên mà thanh tao, từng chi tiết nhỏ đều toát lên sự khoan thai của một người được nuôi dưỡng và rèn giũa bài bản từ trong trứng nước.
"Dáng vẻ lúc ăn của cô Kha trông sảng khoái thật đấy."
Đôi mắt Hà Nhã Âm chứa ý cười, nhẹ nhàng nói: "Thật ngưỡng mộ cô, từ nhỏ tôi đã bị ép vào khuôn khổ, ăn uống là phải nhai kỹ nuốt chậm. Dáng vẻ tự do tự tại như cô Kha đây, tôi cũng muốn thử một lần cho biết."
Hệ thống trong đầu lập tức chạy vietsub đồng bộ: "Dịch nôm na là: Tướng ăn của cô thật thô lỗ, hệt như bọn trọc phú thiếu giáo dục vậy."
Động tác của Kha Miên Đường hơi khựng lại.
Cô chẳng có tài cán gì xuất chúng, nhưng riêng khoản nghe hiểu hàm ý mỉa mai thì kỹ năng đã max cấp rồi.
Cô cười híp mắt nhìn Hà Nhã Âm, giọng điệu mềm mỏng thốt ra: "Cô Hà có lòng ao ước là tốt rồi. Dù sao tiểu thư khuê các như cô thì cứ duy trì vẻ thanh lịch vẫn là phù hợp nhất. Những việc như ăn to nói lớn, cứ giao cho người thích sao làm vậy như tôi là được rồi.”
Dứt lời, cô gắp lát thịt bò thứ ba bỏ tọt vào miệng, nhai một cách vô cùng ngon lành: "Dù sao thì mấy thứ như khí chất, có cố học cũng chẳng học nổi đâu."
Nụ cười trên môi Hà Nhã Âm cứng đờ.
Chút sơ hở cỏn con trong việc duy trì vẻ mặt đoan trang đã bị Kha Miên Đường nhìn rõ không sót một ly.
Thưởng thức xong sự im lặng ngắn ngủi ấy, tâm trạng Kha Miên Đường bỗng trở nên vô cùng tốt.
Cô gắp một miếng thịt bò, tự nhiên đưa đến tận môi Vinh Thiệp.
"A~" Cô cất giọng nũng nịu, đôi môi khẽ chu lên, điệu bộ ngọt ngào hệt như vừa được vớt ra từ hũ mật.
Miếng thịt bò dừng ngay sát môi anh.
Vinh Thiệp hơi nhướng mày, đôi mắt hờ hững phản chiếu lại khuôn mặt đang tươi rói của cô.
Kha Miên Đường đợi vài giây, cánh tay đưa ra giữa không trung đã bắt đầu mỏi nhừ.
Trái tim cô bỗng hẫng đi một nhịp.
Lúc này cô mới muộn màng nhận ra bản thân vừa rồi đã đắc ý sinh kiêu mà quên mất chừng mực.
Trong nguyên tác, "Kha Miên Đường" từng không ít lần cố ý tiếp cận Vinh Thiệp, ví dụ như đút đồ ăn cho anh, nhưng lần nào cũng bị anh thẳng thừng từ chối.
Nghĩ vậy, cô bỗng thấy buồn bực vô cùng.
Hai má cô phồng lên rồi lại xẹp xuống, đôi môi đang chu ra khẽ run rẩy.
Cô rũ mắt, âm thầm thở dài trong lòng, vừa định rụt tay lại bỏ miếng thịt vào miệng mình…
Thì ngay giây tiếp theo, Vinh Thiệp hơi cúi đầu, ngậm lấy miếng thịt bò kia.
Khoảnh khắc đôi môi chạm vào đầu đũa, hàng mi anh hơi rũ xuống.
Từ góc độ này, ngũ quan của anh trông dịu dàng hơn hẳn, chẳng còn vẻ lạnh lẽo cấm dục như ngày thường, thậm chí còn mang theo vài phần ngoan ngoãn.
Đôi mắt Kha Miên Đường vụt sáng, nụ cười tươi tắn bung nở trên môi.
Vinh Thiệp nâng mắt, va thẳng vào nụ cười rạng rỡ ấy, yết hầu anh khẽ trượt.
Nụ cười của cô mang theo vẻ thỏa mãn của một con mèo nhỏ vừa ăn vụng trót lọt, mềm mại đến mức khiến người ta chỉ muốn bóp lấy gáy cô, chậm rãi nhấm nháp rồi nuốt trọn vào bụng.
Rất nhanh sau đó, cô lại kéo dài giọng, dùng chất giọng ngọt đến mức nổi da gà mà làm nũng: "Anh Vinh Thiệp ơi, cá này nhiều xương lắm, em không dám ăn đâu, sợ hóc mất."
Nói rồi cô chỉ tay vào đĩa cá vược hấp xì dầu trước mặt.
Nghe thấy tiếng gọi "Anh Vinh Thiệp ơi", động tác nuốt của Vinh Thiệp khựng lại nửa nhịp mới xong.
Yết hầu anh trượt dọc nặng nề, đôi mắt hoa đào biếng nháp liếc sang.
Kha Miên Đường lại chớp chớp mắt vô cùng ngây thơ.
Mỗi lần hàng mi rợp bóng xòe tung, ánh đèn lọt vào đồng tử cô lại vỡ ra thành những đốm sáng li ti lấp lánh.
Những người ngồi cùng bàn đều không ngờ cô lại giở trò này, nhất thời ai nấy đều cúi đầu giả vờ làm việc riêng, chỉ có sắc mặt Hà Nhã Âm là xanh mét.
Họ chơi với Vinh Thiệp bao năm nay, thừa hiểu tính nết của vị thái tử gia này nên ai cũng đinh ninh anh sẽ sầm mặt từ chối.
Anh cực kỳ ghét bị người khác sai bảo, lại càng căm ghét việc bị sai bảo ở nơi đông người bằng cái thái độ thân mật đến mức mang đậm tính chất khoe khoang như vậy.
Thế nhưng lần này, Vinh Thiệp lại cầm đôi đũa dùng chung lên.
Đôi đũa sẫm màu xoay nhẹ trên những ngón tay thon dài.
Anh gắp một miếng cá bỏ vào đĩa của mình, sau đó tỉ mẩn gỡ từng chiếc xương dăm nhỏ xíu.
Động tác của anh cực kỳ chậm rãi và tinh tế.
Miếng cá trong đĩa bị anh lật qua lật lại kiểm tra đến mấy lần, mãi cho đến khi chắc chắn không còn sót lại bất kỳ chiếc xương nào, anh mới dừng tay.
Chứng kiến cảnh này, Chu Nhiên trố mắt kinh ngạc đến mức tròng mắt suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Việc sai bảo Vinh Thiệp gỡ xương cá, nếu là ở Học viện Thành Tín thì đến nằm mơ cũng chẳng ai dám nghĩ tới.
Người đứng đầu danh sách VIP, quý tử độc nhất của tài phiệt Tinh Vân, kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp quan sát vạn vật thế gian, vậy mà lại tự tay gỡ xương cá cho một Kha Miên Đường xếp tận hạng 17 trong danh sách.
Ngay cả bản thân Kha Miên Đường cũng hơi ngạc nhiên.
Nhờ anh gỡ xương cá, mục đích ban đầu của cô hoàn toàn chỉ để chọc tức Hà Nhã Âm mà thôi.
Theo như cách cô lý giải về hình tượng cô bạn gái đỏng đảnh, thì việc công khai sai bảo bạn trai làm dăm ba chuyện vô lý giữa chốn đông người chính là cách thể hiện sự hống hách, kiêu kỳ rõ ràng nhất.
Nhưng cô không ngờ anh lại làm thật, thậm chí còn làm một cách vô cùng cẩn thận.
Vinh Thiệp đẩy đĩa cá đã được gỡ sạch xương tới trước mặt Kha Miên Đường, giọng thản nhiên: "Em ăn đi."
Kha Miên Đường nhìn phần thịt cá được xử lý sạch sẽ không còn một cọng xương trong đĩa, thầm nghĩ người này thật ra cũng ngoan ngoãn, biết nghe lời phết đấy chứ.
Tâm trạng cô bỗng chốc trở nên cực kỳ rạng rỡ.
Cô gắp miếng cá bỏ tọt vào miệng, vừa nhai vừa đắc ý nói với hệ thống trong đầu: "Thấy chưa, anh ấy ngoan lắm đúng không?"
"Ký chủ, định nghĩa về chữ 'ngoan' của cô có vẻ hơi khác biệt so với người bình thường rồi đấy."
"Mặc kệ đi, dù sao bây giờ tôi cũng đang là bạn gái của anh ấy, sai anh ấy gỡ xương cá thì có làm sao."
Ở phía đối diện, bàn tay cầm đũa của Hà Nhã Âm đang siết chặt đến mức tái nhợt.
Nhìn dáng vẻ ăn uống thản nhiên, không chút áp lực nào của Kha Miên Đường, lúc này ngọn lửa cuộn trào trong đáy lòng cô ta không chỉ là sự ghen tị, mà còn là nỗi ấm ức không cam tâm.
Cô ta quen biết Vinh Thiệp đã mấy năm nay, từng chứng kiến dáng vẻ của anh ở đủ mọi tình huống, vẫn luôn tự tin cho rằng mình là một trong những người hiểu rõ anh nhất.
Thế nhưng cô ta chưa từng thấy anh hạ mình gỡ xương cá cho bất kỳ ai.
Anh vốn đâu phải kiểu người như vậy.
Bữa ăn trôi qua quá nửa, Kha Miên Đường buông đũa, quay sang nhìn Vinh Thiệp: "Em đi nhà vệ sinh một lát."
Vinh Thiệp đang nói chuyện với Chu Nhiên, nghe vậy chỉ khẽ gật đầu.
Ngay lúc Kha Miên Đường đẩy ghế đứng dậy, Hà Nhã Âm cũng lập tức đứng lên theo.
"Tôi cũng đi." Hà Nhã Âm mỉm cười nói: "Chúng ta đi cùng nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)