Cô nàng đặt máy tính bảng xuống bàn, ngả người tựa lưng vào ghế, hất cằm: "Kha Miên Đường, tối nay ở sòng mạt chược ngoài trường, cô có dám đến không? Lần này tôi sẽ gỡ lại cả vốn lẫn lời."
Kha Miên Đường chống cằm nhìn cô nàng, hàng mi chớp nhẹ, khóe môi từ từ cong lên.
Đã hơn một tuần nay cô chưa được đánh mạt chược nên ngứa tay cực kỳ, huống hồ Hà Nhã Âm lại như con mồi tự dâng đến tận cửa thế này, tội gì mà không nhận.
"Được thôi." Kha Miên Đường hất cằm, làm ra vẻ mặt kiêu kỳ y hệt: "Dù sao thì số tiền lần trước cô thua tôi vẫn chưa gỡ lại được cơ mà."
Hà Nhã Âm hừ một tiếng, ngoảnh mặt đi.
Trong lòng cô ta thầm thề, lần này nhất định phải thắng!
Kha Miên Đường vừa quay đầu lại, Thôi Lị Na đã ghé sát vào thì thầm: "Sao cậu lại cà khịa với Hà Nhã Âm thế?"
Cao Nhược Tịch cũng rướn người qua, trong mắt hai người chan chứa vẻ tò mò.
Kha Miên Đường vuốt tóc, cằm hơi hất lên: "Một người phụ nữ xuất sắc thì kiểu gì cũng có một, hai kẻ muốn cạnh tranh, đó là lẽ tất nhiên mà."
Thôi Lị Na và Cao Nhược Tịch: "..."
…
6 giờ tối, tại sòng mạt chược.
Gọi là sòng mạt chược, nhưng thực chất lại là một căn biệt thự độc lập.
Bên ngoài nhìn giống như câu lạc bộ tư nhân, bên trong kê mười mấy bàn mạt chược tự động, chuyên để cho thế hệ cậu ấm cô chiêu nhà giàu ở thành phố Lăng Châu đến giải trí.
Khách VIP nằm trong danh sách đến khá đông.
Kha Miên Đường đảo mắt nhìn xung quanh, chỉ lướt sơ qua cũng đã nhận mặt được bảy tám người.
Chu Nhiên cũng có mặt.
Anh chàng đang ngồi lướt điện thoại trong góc, thấy Kha Miên Đường bước vào thì hất cằm cất lời chào: "Chị dâu đến rồi à? Hà Nhã Âm đã rèn luyện tay nghề suốt mấy ngày nay đấy, hôm nay chị cẩn thận chút nhé."
Hà Nhã Âm đã ngồi sẵn bên bàn mạt chược, trước mặt là một ly cà phê Americano.
Kha Miên Đường kéo ghế ngồi xuống đối diện cô nàng.
Ngay vòng đầu tiên vừa ngồi xuống, tay nghề của Kha Miên Đường khá đỏ, ù luôn hai ván.
Lúc hạ bài xuống, cô lập tức xòe tay ra: "Chung tiền, chung tiền nào."
Hà Nhã Âm ngồi đối diện nét mặt vẫn coi như bình tĩnh, đánh quân nào cũng vô cùng cẩn trọng.
Xem ra đúng là có luyện tập thật, ít nhất cũng không còn đánh bừa để bị mớm bài nữa.
Chu Nhiên vừa bốc bài vừa liếc nhìn Kha Miên Đường, khóe miệng vương một nụ cười ẩn ý: "Chị dâu, anh Vinh Thiệp có biết chị tới mấy chỗ thế này đánh mạt chược không?"
Động tác bốc bài của Kha Miên Đường khựng lại.
Đương nhiên là Vinh Thiệp không biết rồi, nếu mà biết thì còn lâu anh mới cho cô đến những nơi như thế này.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn không để lộ ra chút sơ hở nào, giọng điệu đanh đá: "Anh ấy có biết hay không thì liên quan gì đến cậu? Cậu bớt nói nhảm đi, cẩn thận thua sấp mặt đấy."
Chu Nhiên bật cười lắc đầu, không vặn vẹo nữa mà đánh ra quân Ngũ vạn.
Kha Miên Đường tóm ngay lấy quân Ngũ vạn đó, ghép với bài của mình rồi lật úp tất cả xuống bàn: "Ù rồi."
Chu Nhiên nhìn quân bài mình vừa đánh ra, khóe miệng giật giật.
Hà Nhã Âm ngồi cạnh lạnh lùng chêm vào một câu: "Đáng đời."
Đánh được mấy vòng, Kha Miên Đường thắng khá đậm, Hà Nhã Âm cũng gỡ gạc được chút đỉnh.
So với cái cảnh liên tục mớm bài cho người khác ù như lần trước, lần này cô nàng coi như đã tiến bộ thần tốc rồi.
Mỗi lần thắng bài, Hà Nhã Âm đều xếp các đồng phỉnh lại ngay ngắn, sau đó ngước lên liếc nhìn Kha Miên Đường, khóe môi cứ thế cong lên không sao giấu được.
Kha Miên Đường cũng chẳng hề bực bội, thua thì thua, ván sau gỡ lại là xong.
…
Thủ đô, khách sạn InterContinental.
Lúc Vinh Thiệp kết thúc cuộc họp, đồng hồ đã điểm 8 giờ rưỡi tối.
Cả một ngày dài đàm phán thương mại bắt đầu từ hai giờ chiều, giữa chừng anh chỉ có đúng 40 phút nghỉ ngơi để ăn vội bữa cơm công việc.
Anh cầm áo khoác vest bằng một tay, chiếc cà vạt buông lỏng trên cổ áo, tay còn lại mất kiên nhẫn nới lỏng nút thắt.
Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt, giữa hàng chân mày chất chứa một nỗi bực dọc khó gọi tên.
Vinh Thiệp bực bội đưa tay vuốt ngược phần tóc xòa trước trán, giờ phút này trong đầu chỉ toàn là hình bóng của Kha Miên Đường.
Giờ này cô đang làm gì, có ăn uống đàng hoàng hay không?
Về đến phòng suite của khách sạn, anh thả phịch người xuống sofa, đôi chân dài tùy ý vắt chéo gác lên bàn trà.
Ống tay áo sơ mi xắn lên tận cẳng tay, để lộ khớp xương cổ tay góc cạnh rõ ràng.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên, không có tin nhắn nào mới.
Anh mở khung chat với Kha Miên Đường, tin nhắn cuối cùng vẫn là nhãn dán hình con mèo mà cô gửi từ hôm qua.
Suốt cả ngày hôm nay, cô chẳng gửi cho anh lấy một tin nhắn nào.
Anh dán mắt vào cái nhãn dán ấy, gõ chữ: [Em về ký túc xá chưa?]
Tin nhắn gửi đi, anh ngồi đợi 10 phút.
Trong suốt khoảng thời gian đó, điện thoại chẳng có lấy một tiếng động tĩnh.
Vinh Thiệp đành mở một ứng dụng khác.
Trên màn hình lập tức hiện ra một chấm nhỏ đang di chuyển, vị trí chuẩn xác đến mức biết rõ hiện tại cô đang ở ngóc ngách nào của tòa nhà nào.
Định vị hiển thị: Tầng hai, số X đường Y, khu Tân Nam, thành phố Lăng Châu.
Anh nhận ra địa chỉ này, đây là một sòng mạt chược.
Ngón tay cái của Vinh Thiệp khựng lại trên màn hình một giây, sau đó anh bấm gọi điện.
Cùng lúc đó tại sòng mạt chược, Kha Miên Đường vừa thua một ván.
Hà Nhã Âm tự bốc được nước bài Thanh nhất sắc, phỉnh của Kha Miên Đường vơi đi mất một phần ba.
Hà Nhã Âm vừa gom tiền, khóe môi vừa vểnh lên không sao giấu nổi sự đắc ý.
Lúc nhận lấy phỉnh từ tay Kha Miên Đường, cô nàng còn cố tình kéo dài giọng trêu ngươi: "Cảm~ ơn~ nha.”
Đúng lúc này, điện thoại của Kha Miên Đường rung lên, trên màn hình hiện ra cái tên "Vinh Thiệp".
Mí mắt giật giật, tiêu rồi, cả ngày hôm nay cô chưa gửi cho Vinh Thiệp một cái tin nhắn nào cả.
Cô cầm điện thoại lên bắt máy: "A lô?"
"Em đang ở đâu?" Giọng của người đầu dây bên kia nghe chẳng khác gì bình thường.
"Ở ký túc xá ạ." Lời vừa thốt ra, ngón tay đang cầm quân mạt chược của cô lập tức khựng lại.
Chết dở, cô quên béng mất cái máy định vị đang đeo trên cổ.
Đột nhiên, da đầu cô tê rần.
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.
Lúc Vinh Thiệp lên tiếng lần nữa, giọng anh đã lạnh đi, loáng thoáng lộ ra vẻ áp bức: "Kha Miên Đường, cho em 10 phút, về trường ngay lập tức."
Cô nghe ra được thứ cảm xúc kìm nén dưới đáy giọng của anh.
Đó không phải là sự tức giận, mà là ham muốn kiểm soát tột cùng, thứ còn khiến cô khó chịu hơn cả việc anh tức giận.
Kha Miên Đường cực kỳ ghét điều này, nó khiến cô bực dọc vô cùng.
Ngón tay siết chặt lấy chiếc điện thoại, cô lí nhí đáp: "Em chỉ đánh bài với họ một lát thôi mà."
"Ngay bây giờ." Mệnh lệnh phát ra không chừa lại chút dư địa nào để thương lượng.
Hà Nhã Âm ngồi đối diện không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng cô nàng nhìn thấu vẻ mặt không cam lòng của Kha Miên Đường.
Tiện tay gộp đống phỉnh vừa thắng thành một cọc ngay ngắn trên bàn, cô nàng ngả người ra lưng ghế: "Ồ~ ra là bị kiểm tra đột xuất à."
Chữ cuối cố tình kéo dài giọng ra, điệu bộ vô cùng gợi đòn hiếm thấy, lông mày còn khẽ
nhướng lên trêu ngươi.
Kha Miên Đường cúp máy, cố đè nén cảm xúc bực bội, nói với những người khác: "Tôi có việc, xin phép về trước nhé."
Những người ngồi cùng bàn đều tinh như quỷ, cô chẳng cần nói thì họ cũng thừa biết cuộc gọi vừa rồi là do Vinh Thiệp gọi tới.
Chu Nhiên là người lên tiếng đầu tiên: "Chị dâu về đi thong thả nhé."
Vài người bên cạnh cũng nhao nhao vẫy tay: "Bye bye nhé Kha Miên Đường."
"Lần sau lại hẹn tiếp nha."
…
Bước ra khỏi sòng mạt chược, gió đêm se lạnh phả thẳng vào mặt.
Kha Miên Đường đứng lặng trong con hẻm, ngẩng đầu nhìn bầu trời tĩnh mịch, tự dưng cảm thấy sợi dây chuyền trên cổ chật chội lạ thường, siết chặt đến mức khiến cô không thở nổi.
Cô đưa tay lên định giật đứt nó ra, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào chốt khóa, một cơn đau nhói như kim châm đã lan từ cổ đến mười đầu ngón tay.
Tuy dòng điện yếu ớt nhưng cũng đủ khiến ngón tay cô rụt lại theo phản xạ có điều kiện.
Viền mắt Kha Miên Đường phút chốc đỏ hoe.
Cô đứng đó giữa con hẻm vắng, một tay ôm lấy cổ, tay kia xách chiếc túi xách da cá sấu bản giới hạn, bỗng nhiên cơn giận từ đâu bùng lên dữ dội.
Một giây sau, Kha Miên Đường giơ bổng chiếc túi lên chực nện xuống, hệ thống vội vã lên tiếng ngăn cản: "Chiếc túi này giá hai triệu tệ lận đó, đập hỏng là không tìm được chiếc thứ hai có màu này nữa đâu!"
Động tác của cô khựng lại một nhịp, cô nghiến răng nghiến lợi, con giun xéo lắm cũng quằn, cục tức này nuốt sao trôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
