Trở về biệt thự, chiếc xe chầm chậm lăn bánh dọc theo lối đi riêng.
Dù vậy, Kha Miên Đường vẫn không khỏi choáng ngợp trước khu biệt thự rộng hơn ba ngàn mẫu này.
Toàn bộ ngọn núi này đều là khu đất riêng của Tinh Vân.
Vinh Thiệp sống một mình ở đây, còn bố anh - ông Vinh Liệu - thì sống ở ngọn núi phía bên kia.
Bình thường nếu không có việc gì quan trọng, hai bố con cũng chẳng giáp mặt nhau.
Dưới ráng chiều chạng vạng, biển hoa hồng dọc hai bên lối đi đã nhạt bớt vẻ rực rỡ đoạt mục của ban ngày.
Một cơn gió thoảng qua, vô vàn cánh hoa lả tả tung bay như những bông tuyết.
Ngọn núi phía sau còn có một cánh rừng phong bạt ngàn.
Dù bây giờ lá vẫn phủ một màu xanh mướt, nhưng đợi đến độ thu muộn, cảnh sắc nơi đây chắc chắn sẽ càng đẹp hơn khi cả ngọn núi được nhuộm kín sắc đỏ rực.
Vừa bước xuống xe, người làm đã nhanh chóng chạy tới đón lấy, xách hàng loạt túi đồ mua sắm từ băng ghế sau ra.
Kha Miên Đường cứ tưởng chuyện hôm nay đến đây là êm xuôi.
Nhìn qua thì có vẻ anh đã nguôi giận, trên đường về còn hỏi cô bữa tối muốn ăn gì, giọng điệu bình thản chẳng khác gì ngày thường.
Cô lén thở phào nhẹ nhõm trong bụng, thầm nghĩ câu "bóp chết em" kia chắc cũng chỉ là một cách nói quá lên để thể hiện tính chiếm hữu của anh mà thôi.
Đàn ông ấy mà, ai chẳng thích buông vài câu hung hăng dọa dẫm.
Nhưng cô đã lầm.
Kha Miên Đường định về phòng bóc quà.
Hôm nay mua nhiều đồ quá, có mấy món cô còn chưa kịp ngắm nghía tử tế, lúc nhân viên cửa hàng gói ghém nhét vào túi thì cô chỉ bận lo quẹt thẻ.
Vinh Thiệp bước theo cô vào phòng.
Ban đầu cô cũng chẳng để tâm, cứ nghĩ anh vào để thay quần áo.
Mãi cho đến khoảnh khắc cánh cửa phía sau lưng đóng sập lại, tim cô bỗng nảy lên một nhịp.
Hơi thở còn chưa kịp bình ổn thì cô đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh.
Hơi thở ấy chầm chậm áp sát từ phía sau, luẩn quẩn mơn trớn nơi gáy cô, bủa vây lấy cô hệt như một tấm lưới vô hình.
Cô chẳng dám quay người lại: "Vinh Thiệp, anh vào lấy…"
Nửa câu nói còn sót lại cứ thế bị nuốt ngược vào trong.
Bởi vì anh đã áp sát vào người cô từ phía sau.
Lồng ngực rắn rỏi dán chặt vào lưng cô, dù cách một lớp vải mỏng manh, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể nóng rực của người đàn ông này.
Chất vải áo sơ mi của anh cọ xát vào xương bả vai cô, mang theo từng đợt lành lạnh, khiến cô nổi cả da gà.
Giây tiếp theo, cô nghe thấy một tiếng lạch cạch của kim loại va chạm.
Mí mắt cô giật nảy.
Đó là tiếng khóa thắt lưng của anh.
Hơi thở của Kha Miên Đường phút chốc trở nên dồn dập.
"Quay lại đây."
Vinh Thiệp cất giọng chậm rãi.
Lời nói mang theo hơi thở đầy nguy hiểm rơi rớt trên đỉnh đầu cô, dường như vắt kiệt đi cả dưỡng khí, khiến không gian xung quanh chợt trở nên ngột ngạt.
Cô cứng đờ quay người lại, ngước mắt lên nhìn anh.
Đứng ngược sáng, ngũ quan của Vinh Thiệp càng hiện rõ những đường nét lạnh lùng, sắc bén, đôi mắt anh hơi nheo lại.
Anh rũ mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm lướt qua đôi mắt tròn xoe đang mở to của cô, trượt xuống bờ môi đang khẽ hé ra thở dốc, rồi lại chầm chậm dời xuống dưới… dừng lại ở đoạn cổ chân thon thả, trắng ngần lộ ra dưới lớp vạt váy.
Ánh mắt ấy nóng rực như thiêu như đốt, chân thực đến mức khiến Kha Miên Đường có cảm giác như mình đang bị lột trần.
Cô theo bản năng muốn né sang một bên, nhưng cơ thể còn chưa kịp nhúc nhích, hai cánh tay anh đã chống rạp xuống hai bên người cô, giam bẵng cô vào trong cái bóng cao lớn của mình.
Cô co người lùi lại, anh rướn người ép tới.
Cô né sang trái, cánh tay anh cũng lập tức nhích theo từng chút một.
Chèn ép từng bước một, cho tới khi thắt lưng cô cấn sát vào mép bàn làm việc.
Vinh Thiệp dùng một tay siết chặt lấy eo cô, chẳng tốn chút sức lực nào nhấc bổng cô lên rồi đặt ngồi hẳn trên mặt bàn.
Anh đứng chen giữa hai chân cô, một tay luồn ra sau giữ lấy gáy, ngón cái tì lên đường cong nơi xương hàm, chầm chậm nâng mặt cô lên.
Tư thế này… thật sự quá sức mờ ám rồi.
Vành tai Kha Miên Đường nóng ran lên, đến cả lớp lông tơ mịn màng trên đôi gò má cũng đang khẽ run rẩy.
Cô luống cuống chống hai tay xuống mặt bàn phía sau, mười đầu ngón tay cuộn tròn, lóng ngóng không biết nên đặt vào đâu.
Vinh Thiệp cúi xuống, chẳng chừa cho cô chút thời gian nào để định thần.
Bờ môi anh trực tiếp phủ xuống, nụ hôn vừa sâu vừa chậm rãi.
Đầu lưỡi tiến thẳng vào trong, không ngừng quấn quýt, càn quét, ngang ngược đòi hỏi.
Kỹ năng hôn của anh mang theo sự chuẩn xác đến mức gần như tàn nhẫn.
Mỗi một lần mút mát, trằn trọc đều chuẩn xác miết lên những điểm mẫn cảm nhất của cô, ép bật ra tiếng nỉ non không thể kiềm nén từ tận sâu trong cuống họng.
Hai tay cô bám víu vào mặt bàn phía sau, các khớp ngón tay bấu chặt lấy mép bàn.
Cả người bị anh hôn đến mức ngửa bặt ra sau, chiếc cổ thon dài uốn thành một đường cong mỏng manh, yếu ớt.
Khoảnh khắc những ngón tay của Vinh Thiệp phủ lên bàn tay phải của cô, cô khẽ run lên.
Trên bụng ngón tay anh hằn vết chai mỏng do tập luyện quanh năm, thô ráp và ấm nóng.
Anh bắt đầu vuốt ve từ kẽ tay cô, chậm rãi miết dọc theo từng đốt ngón tay.
Xúc cảm ấy làm cả cánh tay cô bủn rủn, một luồng tê dại chạy dọc từ đầu ngón tay lan thẳng lên bờ vai.
Đến lúc anh chịu buông tha cho bờ môi cô, nơi khóe miệng hai người vẫn còn vương vấn vài vệt chỉ bạc mờ ám.
Cô há miệng thở dốc không ngừng, dùng đôi mắt ngậm nước ướt át trừng lên nhìn anh, trông vừa dữ dằn lại vừa đáng thương.
Nhưng bản thân cô lại chẳng hề hay biết, dáng vẻ này lọt vào mắt Vinh Thiệp, chỉ càng khiêu khích ham muốn được ức hiếp cô mạnh mẽ hơn mà thôi.
Vinh Thiệp vòng tay ôm trọn lấy eo cô.
Lòng bàn tay áp sát vào mạn sườn, năm ngón tay khẽ siết lại, ghì chặt cả người cô vào lồng ngực mình.
Thực ra Kha Miên Đường rất "thèm thuồng" cơ thể anh.
Trong số những người đàn ông cô từng gặp, đây là người đẹp mã nhất, không có ai sánh bằng.
Hơn nữa, với thân phận bạn gái hiện tại, cô hoàn toàn có thể "thèm" một cách quang minh chính đại.
Nhận thức này từng khiến cô phải ôm mặt lăn lộn mấy vòng trên giường vào giữa đêm khuya, tự mắng bản thân mình đúng là đồ thiếu nghị lực.
Thế nhưng, cứ mỗi lần chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là vượt quá giới hạn, đầu óc cô lại đột nhiên tỉnh táo trở lại.
Cô nhớ đến đồng hồ đếm ngược của hệ thống, chỉ còn hơn một trăm ngày nữa.
Lỡ như hơn một trăm ngày nữa nhiệm vụ thành công, Vinh Thiệp cũng trúng tiếng sét ái tình với Trương Hâm.
Tới lúc đó, nhỡ Trương Hâm để bụng chuyện anh từng có những cử chỉ thân mật với người yêu cũ thì phải làm sao?
Đến lúc ấy, ai mà lường trước được Vinh Thiệp có giận cá chém thớt lên nhà họ Kha hay không cơ chứ?
Vinh Thiệp chẳng để cho cô có nhiều thời gian thở dốc.
Bờ môi anh men theo gò má cô trượt dần xuống dưới, rồi dừng lại trên phần da thịt mỏng manh dưới vành tai.
Anh hé miệng cắn nhẹ một cái.
Không hề thấy đau, nhưng cảm giác tê rần ấy lại men theo chiếc cổ lan tràn đi khắp cơ thể.
Kha Miên Đường khẽ nghiêng đầu, để lộ đường cong chiếc cổ thon dài.
Sợi dây chuyền lấp lánh đang nằm im lìm nơi hõm xương quai xanh.
Thấy vậy, bờ môi Vinh Thiệp lại tiếp tục trượt xuống.
Lúc lướt qua yết hầu, Kha Miên Đường thậm chí còn cảm nhận được một tiếng thở dài bật ra từ cổ họng anh, hơi thở ấm nóng phả thẳng lên da thịt cô.
Rồi bờ môi ấy dừng lại trên mặt dây chuyền.
Vinh Thiệp dùng đầu lưỡi cuốn lấy sợi dây, hơi dùng sức kéo nhẹ một cái.
Dây bạc mảnh mai lập tức siết lên da cô thành một vệt đỏ mờ, rồi anh lại nhẹ nhàng buông ra.
Tim Kha Miên Đường thót lên, cô đưa tay ra đẩy anh, nhưng sức lực lại mềm nhũn chẳng có chút uy hiếp nào.
Bờ vai người đàn ông quá mức rộng lớn, cả hai bàn tay cô cộng lại cũng chẳng thể chống đỡ nổi.
Đáp lại động tác phản kháng đó, Vinh Thiệp trực tiếp bắt lấy bàn tay đang cự tuyệt của cô.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Anh áp tay cô lên lồng ngực mình.
Từng nhịp đập nơi trái tim xuyên qua lớp áo sơ mi truyền tới, trầm ổn, mạnh mẽ, hoàn toàn đối lập với chuỗi hành động mất khống chế của anh.
Người đàn ông này trông chẳng có vẻ gì là vội vã, trong khi cô lại sắp sửa chết chìm trong cơn thủy triều tình ái mất rồi.
Anh lại cúi xuống, phủ lấy bờ môi cô.
Lần này càng hung hăng hơn, càng ngang ngược vô lý hơn.
Anh ngậm lấy vành môi dưới của cô, đầu lưỡi mạnh mẽ tiến vào quấn quýt đảo lộn.
Kha Miên Đường bật ra tiếng nỉ non, cố tình quay mặt né tránh nhưng lập tức bị anh bóp cằm ép quay lại.
"Vinh Thiệp…" Tiếng gọi mỏng manh vỡ vụn, cả người cô run lên bần bật.
Cuối cùng Vinh Thiệp cũng chịu dừng lại, hơi lùi ra tạo một khoảng cách nhỏ.
Trong hốc mắt cô ầng ậc một tầng lệ mỏng nhưng lại không rơi xuống, cứ thế treo lơ lửng nơi đầu hàng mi rậm rạp, chực chờ tuôn rơi.
Hơi thở dồn dập, rối loạn.
Ánh mắt đờ đẫn, mơ hồ.
Đôi mắt hoa đào của Vinh Thiệp khẽ cong lên, phần bụng ngón tay miết nhẹ qua bờ môi dưới còn đang ướt át của cô.
"Bé cưng nũng nịu." Giọng anh khàn đặc: "Anh còn chưa làm gì cơ mà."
Trái tim trong lồng ngực Kha Miên Đường như thể vừa nổ tung thành một chùm pháo hoa rực rỡ.
Đợi đến khi nhịp thở của cô dần bình ổn lại, Vinh Thiệp mới đứng thẳng người dậy.
Những ngón tay anh vuốt ve mái tóc đã bị anh vò rối, nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc tơ lòa xòa trên má ra sau tai cô.
"Đi bóc quà của em đi." Giọng anh trầm khàn, ngón tay cái khẽ cọ lên vành tai đang nóng ran của cô: "Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa."
Anh sợ mình sẽ không nhịn nổi mất.
Trong đôi mắt ngậm nước ướt át của Kha Miên Đường vẫn còn đọng lại vẻ sương khói mơ màng chưa kịp tan, cô ngoan ngoãn gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
