"Cẩn thận bóng kìa!" Kha Miên Đường vừa hô lên, quả bóng đã xé gió lao vun vút sượt qua khoảng trống giữa đầu hai con ngựa.
Theo bản năng, Hà Nhã Âm vội nghiêng đầu né tránh khiến trọng tâm không vững.
Cơ thể cô ta lảo đảo trên lưng ngựa, suýt nữa thì ngã nhào.
"Không sao chứ?"
Kha Miên Đường cười híp mắt: "Đừng căng thẳng, cứ từ từ thôi nha."
Hà Nhã Âm nghiến chặt răng hàm, bực dọc không thốt thêm được lời nào nữa.
Thế là, họ cứ vừa nói kháy mỉa mai nhau, vừa băng băng giành chiến thắng.
Vòng bảng: Thắng.
Vòng loại trực tiếp: Thắng.
Bán kết: Thắng.
Trận nào cũng vậy, dù quả bóng văng tới từ hướng nào, Kha Miên Đường đều phán đoán chính xác điểm rơi.
Chiếc gậy polo như thể một phần nối dài của cánh tay cô; từ thời điểm, lực đánh cho đến góc độ vung gậy, mọi thứ đều hoàn hảo không tì vết.
Cô phi ngựa đuổi theo bóng, ghì cương quay đầu, vung gậy, chuyền bóng, bọc lót vị trí… từng động tác đều vô cùng dứt khoát, toát lên sự mềm mại và tao nhã mang đậm chất riêng của một nữ kỵ thủ.
Bộ lông trắng muốt của ngựa Tuyết Ảnh đã ướt đẫm mồ hôi, bết dính vào da.
Từng thớ cơ bắp cuồn cuộn lên xuống theo mỗi nhịp phi nước đại, trông con ngựa hệt như một bức tượng điêu khắc sống động ngập tràn sinh khí.
Chẳng biết trên hàng ghế ban giám khảo đã xuất hiện thêm vài bóng người từ lúc nào.
Một nhóm sinh viên Đại học Lăng Châu tới xem thi đấu đang ngồi tụm năm tụm ba ở những hàng ghế sau trên khán đài.
Trong lúc mấy nữ sinh đang cắm mặt lướt điện thoại, chẳng rõ ai bỗng thốt lên: "Người ngồi ở ghế giám khảo là ai vậy, đẹp trai quá!"
Thế là nguyên một đám xung quanh đồng loạt ngẩng phắt đầu lên.
"Ai cơ?"
"Cái anh mặc đồng phục màu đen, bên Học viện Thành Tín ấy."
"Uầy, đẹp trai thật đấy. Sinh viên à? Trông không giống lắm nhỉ."
"Cậu ngốc à, thái tử gia của Tập đoàn Tài chính Tinh Vân đấy - Vinh Thiệp. Cái người lên bìa tạp chí kinh tế hồi năm ngoái đó, không nhớ sao?"
"Là anh ấy hả? Trời ơi, ở ngoài đẹp hơn trên tạp chí gấp vạn lần."
"Thế người ngồi cạnh anh ấy là ai vậy?"
"Chu Nhiên, người của tài phiệt Hi Tiến. Đám người này đều thuộc tầng lớp tinh anh chóp bu, bọn mình cả đời này chắc cũng chẳng chen chân nổi vào giới đó đâu."
Một nữ sinh khác không hùa theo, ánh mắt vẫn dán chặt về phía hàng ghế giám khảo, vài giây sau mới thắc mắc: "Thấy anh ấy cứ nhìn chằm chằm xuống sân, rốt cuộc là đang nhìn ai vậy?"
Cô bạn bên cạnh nghiêng đầu suy nghĩ, rồi hững hờ đáp: "Ai mà biết được, chắc là đang xem ngựa."
Vinh Thiệp vẫn ngồi lặng thinh ở đó, Chu Nhiên lảm nhảm bên cạnh nhưng anh chẳng hề nghe lọt tai.
Nói rã cả họng mà không nhận được lấy nửa chữ đáp lại, Chu Nhiên ngoảnh sang nhìn Vinh Thiệp, há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Thôi bỏ đi, tốn nước bọt.
Từ khoảnh khắc trận đấu bắt đầu, ánh mắt Vinh Thiệp chưa từng rời khỏi bóng dáng của Kha Miên Đường.
Lúc cô thúc ngựa bứt tốc, suối tóc đen nhánh tung bay bên dưới chiếc mũ bảo hiểm, vẽ thành một vệt dài trong gió.
Khi vung gậy vươn tay, động tác của cô vừa phóng khoáng lại vô cùng quả quyết, trông hệt như một chú chim trắng đang sải cánh tung bay giữa lúc chạy nước đại.
Cô không phải đang thi đấu, cô đang tỏa sáng.
Cây bút trên tay Vinh Thiệp đã dừng lại tự bao giờ, kẹp cứng giữa những ngón tay, chẳng mảy may suy suyển.
Anh hơi rướn người về phía trước, chống hai cùi chỏ lên đầu gối, mười ngón tay đan vào nhau, tì cằm lên mu bàn tay.
Cô chạy sang trái, ánh mắt anh dõi sang trái.
Cô lướt qua phải, anh lại đuổi theo sang phải.
Khoảnh khắc cô vung gậy ghi bàn, những ngón tay anh bỗng bất giác siết chặt lại.
Chu Nhiên liếc nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của Vinh Thiệp.
Đó là đôi tay bình thường vẫn luôn vững vàng vung bút ký những tấm séc hàng trăm triệu đô mà không hề run rẩy lấy một nhịp.
Vậy mà giờ đây, các khớp xương trên đôi tay ấy lại đang gồ cả lên, tưởng chừng như sắp bóp vụn thứ gì đó đến nơi.
Chu Nhiên lặng lẽ dời ánh mắt về.
Trận đấu cuối cùng.
Đối thủ là một đội bóng mạnh truyền thống, nhà vô địch ba năm liên tiếp.
Tỉ số hiệp một bám đuổi rất sát sao, hòa hai đều.
Phút thứ ba của hiệp hai, Hà Nhã Âm cướp bóng thành công, tung đường chuyền dài cho Kha Miên Đường.
Vị trí đón bóng của cô không được tốt lắm, nằm sát đường biên, góc vừa hẹp lại vừa cách xa khung thành, phía trước còn có hai hậu vệ đối phương đang cản đường.
Lối đánh thông thường ở tình huống này là nên chuyền về để tổ chức lại đợt tấn công.
Chuyên gia phân tích trên ghế bình luận bắt đầu nhận định: "Vị trí này rất khó xử lý, dự đoán cô ấy sẽ chọn cách chuyền về."
Nhưng Kha Miên Đường không hề hãm bóng lại.
Cô thúc ngựa lao vọt lên đón đúng hướng bóng bay tới, chiếc quần cưỡi ngựa màu trắng bó sát lấy bờ đùi đang dồn lực căng cứng.
Gậy đánh bóng vung ra phía sau với biên độ rất lớn, thân gậy vạch thành một đường vòng cung màu bạc chói mắt dưới ánh mặt trời.
Ngay khoảnh khắc quả bóng vừa chạm đất, cô vung gậy vụt thẳng.
Không phải là một đường chuyền, mà là một cú dứt điểm.
Khoảnh khắc gậy chạm bóng vang lên một tiếng "bịch" trầm đục.
Quả bóng nảy lên từ mặt cỏ, xoay tròn với tốc độ cực cao rồi xé gió bay vút về phía khung thành.
Cả sân vận động bỗng chốc lặng phắc.
Trong vài giây ngắn ngủi đó, ánh mắt của tất cả mọi người đều cuốn theo quỹ đạo của quả bóng kia.
Nó vẽ nên một đường cung tuyệt đẹp giữa không trung, xuyên qua khoảng trống giữa hai hậu vệ, xé gió đi sát mặt cỏ rồi lao thẳng vào góc xa khung thành.
Thủ môn đối phương phi người cản phá, rướn cả người sang ngang, găng tay đã chạm được vào bóng.
Nhưng tốc độ bóng quá nhanh, lực bay quá mạnh, chiếc găng tay chỉ đủ để làm thay đổi hướng bóng đôi chút chứ không thể ngăn nó găm thẳng vào lưới.
Bóng đập mạnh vào mặt trong của lưới, nảy lên một cái rồi rơi xuống đất.
Tiếng còi trọng tài vang lên, ghi bàn!
Cả khán đài vỡ òa, sôi sục.
Kha Miên Đường ghì cương ngựa, ngoảnh đầu lại. Đứng ngược sáng, bộ đồng phục kỵ sĩ màu trắng của cô như được ánh mặt trời mạ lên một lớp viền vàng rực rỡ.
Cô nheo mắt nhìn lướt qua bảng tỉ số, khóe môi kiêu hãnh nhếch lên.
Hiện tại, thành tích cá nhân của cô đang đứng đầu toàn sân, lọt top dẫn đầu trong số hơn 40 tuyển thủ đến từ bảy trường đại học, và là thành tích xuất sắc nhất trong số các sinh viên của Học viện Thành Tín tham gia thi đấu.
Vinh Thiệp lẳng lặng ngắm nhìn cô, trái tim đập rất nhanh, từng nhịp "thình thịch" gõ mạnh vào lồng ngực.
Cảm giác như có thứ gì đó đang bắt đầu bén rễ, đâm chồi, cắm sâu những chiếc rễ con của nó vào mảnh đất trong tim mà anh từng ngỡ là đã chết khô từ lâu.
Đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác này, hay nói đúng hơn, trước khi gặp cô, anh thậm chí còn chẳng dám chắc mình có trái tim hay không.
Trận đấu kết thúc, Kha Miên Đường dắt Tuyết Ảnh trở về khu chuồng ngựa.
Cô vắt dây cương lên cho ngay ngắn, vươn tay vỗ vỗ vào cổ Tuyết Ảnh.
Chú ngựa hắt xì một cái rõ to, cọ cọ cái đầu vào vai cô làm nũng.
Chưa kịp quay người lại, cô đã bị các đồng đội vây kín.
"Miên Đường, cú dứt điểm từ xa vừa nãy của cậu đỉnh quá đi mất! Góc hẹp thế kia mà sao cậu vụt được hay vậy?"
"Cậu lén lút tập luyện từ lúc nào thế, nghỉ hè có phải đã mời được cao thủ nào về chỉ giáo không? Sao trước đây chẳng thấy cậu tung chiêu này bao giờ."
"Ba năm rồi, cuối cùng cậu cũng thông suốt rồi đấy!"
Kha Miên Đường được khen đến mức lâng lâng bay bổng.
Cô dư sức biết trình độ cưỡi ngựa của nguyên chủ tệ đến mức nào.
Hồi bố của nguyên chủ bỏ ra một số tiền khổng lồ để mua Tuyết Ảnh về, nguyên chủ thậm chí leo lên lưng ngựa cũng cần phải có người xúm lại đỡ.
Ba năm học môn cưỡi ngựa sau đó, cô nàng không trốn việc lười biếng thì cũng lo chụp ảnh "tự sướng", kỹ năng cơ bản nát bét.
Tâm trạng Kha Miên Đường càng thêm vui vẻ, khóe môi cong lên đầy vẻ đắc ý.
Vừa định đi tìm nước uống, trong đầu cô chợt vang lên một tràng âm thanh cảnh báo dồn dập.
Kha Miên Đường giật bắn mình, chai nước khoáng trên tay suýt thì rơi xuống đất: "Hệ thống, bạn làm cái trò gì thế?"
"Thông báo khẩn cấp: Phát hiện tín hiệu của nữ chính nguyên tác, cách vị trí hiện tại trong bán kính 300 mét."
Kha Miên Đường ngẩn người.
Nhanh vậy sao?
Bàn tay cô vô thức siết chặt chai nước khoáng khiến thân chai hơi lõm xuống, cô ngẩng đầu dáo dác nhìn xung quanh.
Khu vực nghỉ ngơi của trường đua người qua kẻ lại tấp nập.
Sinh viên các trường túm tụm lại thành từng nhóm dăm ba người, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy toàn người là người.
Những gương mặt kia đều hoàn toàn xa lạ, chẳng thể nhận ra ai với ai.
"Ai cơ?" Cô thầm hỏi trong lòng: "Bạn mau chỉ xem là người nào đi chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
