[Tần Duật: Anh em, nghe tôi khuyên một câu, kiềm chế chút đi. Vãn Sơ là người, cậu đừng coi cô ấy như mấy con vật nhỏ đáng yêu trong phòng thí nghiệm của cậu.]
Tần Duật rất hiểu người bạn này. Lúc điên lên thì ba ruột cũng không nhận. Bản thân cậu cũng là sinh viên y, thật ra bác sĩ tâm lý cũng không biết đã gặp bao nhiêu lần rồi. Bây giờ anh nhắm vào Vãn Sơ, cũng không biết là tốt hay xấu.
[Tần Duật: Nói chứ, Vãn Sơ bị cậu nhắm trúng cũng đúng là xui tám đời.]
Ánh mắt Tịch Lê Dã rời khỏi màn hình điện thoại, nhìn sang Vãn Sơ bên cạnh. Dưới ánh sáng màn hình, đường nét nghiêng của cô trông mềm mại, hàng mi hắt xuống mí mắt một bóng mờ nhàn nhạt.
Xui?
Anh nhớ đến những lần cô tức giận nhưng chỉ giỏi phô trương thanh thế, sự dính người mọi lúc mọi nơi cùng những lúc thi thoảng làm nũng.
Khóe môi cong lên thành một độ cong cực nhỏ, gần như không thể nhận ra.
Ai bảo Vãn Sơ xuất hiện trước mặt anh trước làm gì?
Anh thu tầm mắt, cúi đầu trả lời Tần Duật trên điện thoại:
[Tịch Lê Dã: Cậu không cần quản.]
[Tần Duật: "..."]
[Tần Duật: Tôi không muốn quản cậu, cậu đừng gây ra án mạng là được. Ông đây không muốn anh em tốt vào đồn đâu.]
Tịch Lê Dã không xem tiếp những lời càm ràm và truy hỏi sau đó của Tần Duật nữa, trực tiếp chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Lúc này Vãn Sơ cuối cùng cũng trả lời xong những lời trêu chọc trong nhóm ký túc xá sau khi công khai.
"Ừm, vậy em xuống xe đây."
"Ừ." Tịch Lê Dã đáp một tiếng, nhìn bóng lưng hơi vội vàng của cô biến mất ở cổng trường.
Anh cúi đầu mở vòng bạn bè, nhìn bài đăng công khai của Vãn Sơ với dòng chữ "Bạn trai yêu dấu của tôi", rồi bấm thích.
Anh cứ nhìn chằm chằm bài đăng công khai của Vãn Sơ trên điện thoại rất lâu, không nhúc nhích. Ánh sáng hắt vào qua cửa xe, chiếu sáng gương mặt anh, khiến anh trông không giống người sống.
***
Hôm sau.
Cuối cùng cũng đến ngày hẹn gặp Lâm Tú Vân. Mấy ngày nay Vãn Sơ và Tịch Lê Dã lúc nào cũng ăn cơm cùng nhau, lần này không thể ăn chung được, thế nên Vãn Sơ vội nhắn trên điện thoại báo với Tịch Lê Dã một tiếng, rồi đi theo định vị đến nhà hàng mà chú Bùi đã đặt trước.
Đến nơi, cô mới phát hiện không chỉ có chú Bùi và Lâm Tú Vân mà còn có một người đàn ông trông lớn hơn cô vài tuổi, chắc là con trai của chú Bùi.
Lúc này người đàn ông đang ngồi bên cạnh Bùi Kiến Quốc, mặc một bộ âu phục thường ngày màu xám đậm được cắt may vừa vặn, không thắt cà vạt, cổ áo sơ mi tùy ý mở lỏng.
Anh ấy hơi nghiêng đầu, đang nghe cha nói chuyện. Đường nét nghiêng rõ ràng, lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím, quanh người vương một vẻ trầm ổn không mấy hợp tuổi cùng cảm giác xa cách khó lại gần.
Dường như nhận ra ánh mắt của Vãn Sơ, người đàn ông ngẩng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Vãn Sơ luôn cảm thấy người này hình như đã gặp ở đâu rồi, nhưng không nhớ ra.
"Sơ Sơ đến rồi! Mau ngồi, mau ngồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

