Vãn Sơ hận không thể tự tát mình một cái. Đang yên đang lành cô hỏi cái vấn đề rách nát này làm gì chứ?
Tịch Lê Dã dường như cảm nhận được sự chột dạ của cô, ý cười nơi đáy mắt lại sâu thêm một chút: "Thắt dây an toàn."
Vãn Sơ "ồ" một tiếng, cúi đầu kéo dây an toàn cài vào.
Xe vững vàng chạy ra khỏi khuôn viên trường, hòa vào dòng xe trong thành phố.
Vừa xuống xe, Vãn Sơ đã hối hận. Từ bãi đỗ xe đến tòa nhà nơi nhà hàng tọa lạc còn một đoạn ngắn phải đi bộ.
Chết người ở chỗ đoạn đường này không hề ít người. Ban đêm, khu trung tâm sầm uất, khắp nơi đều là các cặp đôi, bạn bè, người nhà đi cùng nhau. Tiếng người ồn ào, ánh đèn tủ kính sáng rực, dòng xe lao vút qua... tất cả đều khiến một người sợ giao tiếp xã hội như Vãn Sơ cảm thấy da đầu tê rần từng cơn.
Gió lạnh đêm đông lập tức táp thẳng vào khuôn mặt không chút che chắn, mang theo hơi khô buốt đặc trưng của thành phố, chỉ trong chớp mắt đã xuyên qua chiếc áo khoác lông cừu trông có vẻ dày dặn trên người Vãn Sơ. Cô vô thức rụt cổ, vùi mặt sâu hơn vào khăn quàng, nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh luồn vào từ cổ tay áo và cổ áo.
Cô đi bên cạnh Tịch Lê Dã, bước chân bất giác chậm lại, cố dùng dáng người cao thẳng của anh che bớt những ánh mắt có thể phóng tới từ bốn phương tám hướng. Đồng thời, chút ý nghĩ muốn làm màu trong lòng cô lại bị nỗi sợ đám đông đè xuống thêm vài phần.
Tịch Lê Dã đi được mấy bước thì phát hiện người bên cạnh đã tụt lại phía sau.
Anh dừng bước, quay đầu.
Chỉ thấy Vãn Sơ hơi cúi đầu, gần như vùi nửa khuôn mặt vào chiếc khăn quàng trắng ngà, chỉ để lộ đôi mắt đang căng thẳng liếc nhìn đám người xung quanh, cả người như viết đầy hai chữ "muốn trốn".
Hoàn toàn khác hẳn cô vừa rồi còn khí thế hừng hực trong xe.
Nhớ tới lần trước ở phòng bao, Vãn Sơ cũng có dáng vẻ muốn bỏ chạy như vậy, trong lòng Tịch Lê Dã đã có đáp án.
Tịch Lê Dã quay lại vài bước, đi đến bên cô.
"Sợ người à?" Anh hỏi, giọng nói vang lên đặc biệt rõ ràng giữa những âm thanh ồn ào xung quanh.
Vãn Sơ đang tập trung hết sức chống lại bản năng sợ giao tiếp xã hội, bị anh đột ngột lại gần hỏi chuyện làm giật mình. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở tròn xoe: "Có... có một chút."
Phản ứng đáng yêu quá... Tịch Lê Dã nghĩ.
Anh vươn tay, rất tự nhiên nắm lấy bàn tay đang buông bên người cô.
Lòng bàn tay anh vẫn ấm áp, khô ráo, mang theo sức mạnh không cho phép cô chối từ, bao trọn những ngón tay hơi lạnh của cô.
"Đừng sợ, có anh đây." Anh dịu dàng nói.
Lòng bàn tay Tịch Lê Dã giống như một chiếc lò sưởi nhỏ, hơi ấm liên tục truyền tới, không chỉ sưởi ấm những ngón tay lạnh buốt của cô mà dường như còn xua tan đôi chút nỗi sợ hãi của cô đối với hoàn cảnh xung quanh.
Vãn Sơ bước theo anh từng bước một, xuyên qua dòng người tấp nập.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
