Phương Phán Xuân nhìn cái váy nhỏ, nhịn không được nhíu mày: "Thằng tư, cháu đã dùng bao nhiêu tiền để mua cái váy này?"
Chuyện này không thể nói quá kỹ càng, Lâm Hoa Hoán hiểu, cho nên anh chỉ nói bừa cho qua: "Đây là cháu nhờ bạn trong đơn vị mua hộ, nên cũng không biết chính xác nữa."
Nếu nói ra, nhất định bà nội sẽ mắng anh tiêu xài phung phí.
Vệ Hỉ Nhạc cũng nghĩ như thế, vì không muốn gây thêm phiền toái, cho nên bà liền chuyển đề tài: "Ngày mai đại gia đình chúng ta sẽ cùng nhau ăn bữa cơm, sau khi xong việc mọi người liền tới đây nhé, sáng mai tôi sẽ đi lên công xã để mua thịt."
Bà vừa dứt lời, quả nhiên lực chú ý của cả nhà liền bị dời đi, người lớn thì không nói, vẫn còn có chút tự chủ, nhưng đám trẻ con thì không thể nào giấu nổi nét mặt, biểu hiện rất rõ ràng. Tầm mắt của Lâm Tú Hồng thực vất vả mới rời khỏi chiếc váy đỏ kia, liền nghe được những lời này của bác dâu thứ hai, đôi mắt sáng lấp lánh.
Cô bé thực sự rất hâm mộ, cũng rất thích bộ váy màu đỏ này, toàn bộ quần áo của cô đều là đồ cũ, được sửa từ những bộ quần áo hồi nhỏ của anh trai, cô lớn như vậy nhưng chẳng mấy khi được mặc quần áo mới, nhưng vừa nghe đến thịt, lực chú ý trực tiếp bị dời đi, váy đẹp thì cũng tốt đấy, nhưng được ăn thịt vẫn quan trọng hơn!
Chủ đề này vừa bắt đầu, mọi người liền tôi một câu anh một câu.
"Ngày mai nhất định phải sớm một chút, nếu không sẽ không mua được thịt đâu."
"Lần trước tôi lên công xã, nửa đêm hơn ba giờ đã đi, nhưng thịt đã bị mua hết rồi."
"Xuống nước với người ta một chút, xuống nước thì sẽ thuận tiện hơn..."
Lâm Tú Hồng muốn nói vài câu với cô em họ, muốn hỏi han, muốn tỏ ra thân thiết, nhưng Hiểu Hiểu vẫn luôn được anh tư ôm chặt trong ngực, không hề buông ra.
Cảm giác thân mật ấy khiến Tú Hồng không thể chen vào, cuối cùng đành lùi về bên cạnh mẹ.
Trong lòng Tào Phi Yến lúc này cũng đang âm thầm mắng con gái mình không biết cố gắng. Nó còn nhỏ tuổi, lại không có cha, nhìn thấy thứ gì tốt thì mở miệng nói một câu mong ước cũng đâu có sao? Chẳng lẽ người lớn lại đi so đo với một đứa trẻ con hay sao?
Ý nghĩ ấy khiến bà càng thêm sốt ruột, nhưng chỉ biết thở dài nhìn con gái cúi đầu im lặng.
Trong khi đó, Hiểu Hiểu vẫn còn đang thất thần. Nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, cô nỗ lực nhớ lại nội dung của quyển sách kia, nhưng càng cố gắng thì càng thấy mơ hồ. Ở trong hoàn cảnh này, đâu còn nhiều tâm tư để nghiền ngẫm chi tiết nữa?
Lúc trước, cô vốn chỉ vì nhàm chán mà tùy tiện đọc qua, chẳng hề để tâm. Cô chỉ nhớ rõ tên của nam chính, nữ chính và một vài tình tiết khái quát. Ngay cả thông tin chi tiết về nam phụ, cô cũng không có ấn tượng sâu sắc.
Đặc biệt là về người nhà của anh ta – cô chỉ nhớ rằng gia đình anh xảy ra nhiều chuyện, tất cả mọi người đều muốn dựa vào anh. Ngoài ra, có một tình huống khá ấn tượng mà cô còn nhớ được: nữ chính từng đau lòng vì nam phụ phải mang quá nhiều gánh nặng trên vai, một mình chống đỡ cả gia đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






