Hiểu Hiểu cùng Lâm Hoa Khôn xách theo cái giỏ đầy rau dại, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả trên con đường đất nhỏ dẫn về nhà. Trên đường, bất ngờ có người hàng xóm chạy lại, hạ giọng như thể đang truyền tin mật:
“Hai đứa mau về nhà đi, anh tư của hai người đã trở lại rồi!”
Một người khác cũng chen vào, giọng đầy hứng khởi:
“Anh trai tham gia quân ngũ của nhà cháu về rồi, còn mang theo cả một cái bao lớn, bên trong chắc chắn có nhiều đồ ăn ngon lắm!”
Lại có thêm tiếng nói vọng tới:
“Tôi còn nhìn thấy bà nội của các cháu dẫn người qua đó nữa, mau đi nhanh đi kẻo lỡ mất!”
Hiểu Hiểu và Lâm Hoa Khôn liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều ánh lên sự kinh hỉ, niềm vui bất ngờ khiến bước chân trở nên rộn ràng hơn. Hai đứa trẻ sôi nổi nện bước, nhưng tốc độ vẫn chẳng thể nhanh được bao nhiêu. Hiểu Hiểu mới ba tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ bé, có muốn chạy cũng không đủ sức, chỉ có thể cố gắng bước nhanh hết mức.
Khi tới gần cửa nhà, chưa kịp bước vào, cả hai đã nghe thấy tiếng trò chuyện rộn ràng từ bên trong vọng ra. Không khí trong nhà rõ ràng khác hẳn ngày thường, náo nhiệt và đầy hứng khởi.
Vừa bước vào, ánh mắt Hiểu Hiểu lập tức bị thu hút bởi vóc dáng oai phong của một chàng thanh niên mặc quân phục. Bộ đồ xanh chỉnh tề, dáng đứng thẳng tắp, khí chất mạnh mẽ khiến cô bé ngẩn ngơ. Quan sát một hồi, đôi mắt Hiểu Hiểu sáng rực lên, trong lòng thầm reo: Đúng là một anh quân nhân đẹp trai!
Đây chính là anh tư mà cô chưa từng gặp mặt sao?
Vệ Hỉ Nhạc nhìn thấy hai đứa nhỏ trở về thì vội vàng gọi:
“Hai đứa về rồi đấy à, mau vào đây chào hỏi. Anh tư của các con đã trở lại rồi. Hoa Hoán, đây là em trai và em gái con, tên là Hoa Khôn và Hiểu Hiểu. Em gái của con còn chưa từng gặp mặt con lần nào đâu.”
Ánh mắt của Hiểu Hiểu và Hoa Hoán chạm nhau. Giây tiếp theo, cô bé bỗng cảm thấy như mình bay lên trời, bởi anh đã cúi xuống bế lấy cô, nhấc bổng lên cao. Hiểu Hiểu hoảng hốt, theo bản năng vươn tay ôm chặt cổ anh, sợ rằng mình sẽ bị rơi xuống.
Trong vòng tay chắc chắn của người anh quân nhân, Hiểu Hiểu vừa hồi hộp vừa vui sướng, trái tim nhỏ bé đập thình thịch, cảm giác như được che chở, như thể từ nay cô đã có thêm một bờ vai vững chắc để dựa vào.
Khi tiếp xúc gần với khuôn mặt này, Hiểu Hiểu tươi cười cảm thán: "Anh tư, anh đẹp trai thật đấy!"
Anh cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bà nội đây là sợ anh chỉ lo cho người nhà của mình, nhưng mà những cô dì chú bác khác cũng là người thân của anh, đương nhiên anh cũng sẽ không bạc đãi bọn họ.
Vệ Hỉ Nhạc nghe xong lời này thì càng thêm không vui, thằng tư lâu lâu mới về được một lần, mẹ chồng lại nói như vậy là có ý gì, nếu con bà đưa tặng cái gì thì đó là do anh sống tình cảm, dù có không cho cũng chả ai bắt bẻ được, anh chị em họ cũng không phải là người lớn trong nhà, hơn nữa, anh trai cho em gái ruột của mình đồ ngon thì đã sao, thật chả hiểu nổi người mẹ chồng này.
Hiểu Hiểu ở trong ngực anh tư, ngó trái ngó phải một hồi rồi nói sang chuyện khác: "Anh tư, anh vừa về luôn hả, đợt này anh được nghỉ bao lâu?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
