Đinh!
Thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu Lâm Trà Trà: “Nhiệm vụ huy kiếm một vạn lần đã hoàn thành, khen thưởng mười điểm thành tựu!”
Ngay khi âm báo hoàn thành vang lên, Lâm Trà Trà không chút do dự thu kiếm lại, đoạn xoay người đi thẳng về phía Giảng Kinh Đường.
Nàng hoàn toàn phớt lờ những tiếng xì xào kinh ngạc sau lưng của các đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái.
“Một vạn lần, Lâm sư muội vậy mà huy kiếm đủ một vạn lần!”
“Thật hay giả vậy? Ngươi chắc là một vạn lần không? Có đếm nhầm thêm một số không nào không đấy!”
“Ta xác định, ta khẳng định, và ta chắc chắn!”
“Là thế giới này điên rồi, hay là Lâm sư muội điên rồi!?”
Rời khỏi Tẩy Kiếm Trì, Lâm Trà Trà chạy một mạch đến Giảng Kinh Đường. Giờ học sắp bắt đầu, nếu không nhanh chân sẽ muộn mất!
Vì đã quá lâu không đến Giảng Kinh Đường, Lâm Trà Trà có chút không nhớ đường. Nàng tiện tay túm lấy một sư huynh đồng môn qua đường hỏi: “Vị sư huynh này, cho hỏi Giảng Kinh Đường đi lối nào?”
Vị sư huynh bị tóm lấy ngẩn ra một lúc rồi đáp: “Rẽ trái.”
“Đa tạ sư huynh!” Lâm Trà Trà lập tức xoay người, co giò chạy như bay về phía bên trái.
Đợi bóng lưng Lâm Trà Trà khuất xa, vị sư huynh nọ mới đỏ mặt, lẩm bẩm: “Vị sư muội ban nãy thật đáng yêu, ngay cả dáng vẻ lạc đường cũng đáng yêu nữa. Là đệ tử mới nhập môn năm nay sao?”
Người đồng môn bên cạnh hắn ném cho hắn một ánh mắt đầy ẩn ý: “Đó là Lâm sư muội.”
“Lâm sư muội nào?” Vị sư huynh ngớ ra.
“Tử Dương Phong, Lâm Trà Trà!” người đồng môn đáp.
“!!!”
Vậy mà lại là Lâm Trà Trà!
“Nhưng mà nàng ta đến Giảng Kinh Đường làm gì chứ?” người đồng môn nói bằng giọng đùa cợt, “Không lẽ nào lại là đến nghe giảng đạo thật đấy chứ!”
Mà nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc Lâm sư muội đã bao lâu rồi không đến Giảng Kinh Đường nghe giảng? Đến mức đường đi cũng không nhận ra!
——
Lâm Trà Trà chạy như điên, cuối cùng cũng đến được Giảng Kinh Đường ngay trước giờ vào học. Nàng vừa đặt chân vào cửa, tất cả đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng. Khi nhận ra đó là Lâm Trà Trà, một nửa số người kinh ngạc đến sững sờ, nửa còn lại thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“Vị sư muội này là ai vậy?”
“Xinh đẹp quá! Sư muội xinh đẹp thế này, sao ta chưa từng gặp bao giờ!”
“Trong tông môn còn có một sư muội xinh đẹp nhường này ư!”
Mọi người xôn xao bàn tán.
Còn những đệ tử Thục Sơn biết chuyện thì gương mặt lộ rõ vẻ phức tạp. Sao hôm nay vị này lại đến Giảng Kinh Đường!?
Nói xem, lần cuối cùng nàng đến Giảng Kinh Đường là khi nào nhỉ?
Nửa năm trước?
Hay là một năm trước?
Giữa những ánh mắt hoặc tò mò, hoặc phức tạp, hoặc nghi hoặc, Lâm Trà Trà vẫn thản nhiên ung dung bước vào Giảng Kinh Đường, tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.
Nàng ngồi xuống!
Nàng vậy mà lại ngồi xuống!
Nàng thật sự đã ngồi xuống!
Những đệ tử Thục Sơn biết chuyện trong phòng đều không khỏi cảm thán trong lòng, nàng vậy mà đến nghe giảng đạo thật!
Chấn động!
Không thể tưởng tượng nổi!
Lâm Trà Trà mặt không đổi sắc ngồi tại chỗ, làm như không thấy những ánh mắt dò xét từ bốn phương tám hướng. Sao nào? Chẳng lẽ không cho phép lãng tử quay đầu, chăm chỉ học hành hay sao!
Lúc Sở Kinh Tình bước vào, chỉ một ánh mắt đã thấy ngay Lâm Trà Trà đang ngồi ngay ngắn giữa đám đông. Lưng nàng thẳng tắp, tư thế đoan chính, hai tay đặt ngay ngắn trước người, ra dáng một đệ tử ngoan ngoãn, hiếu học.
“...” Sở Kinh Tình.
Lâm Trà Trà!
Sao nàng ta lại ở đây!?
Sở Kinh Tình chớp mắt mấy lần, xác định đó đúng là Lâm Trà Trà chứ không phải hắn hoa mắt.
Ngay sau đó, vẻ mặt hắn cũng lộ ra sự kinh ngạc không khác gì các đệ tử Thục Sơn khác, vô cùng chấn động!
Hôm nay sao nàng ta lại đến đây!?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
