Cố Dương thị xụ mặt ra: “Ngươi nói cái gì vậy? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi mở miệng thì lão tam sẽ nghe lời hưu ta sao?”
Cố lão tam bị nàng ta trừng mắt liền bối rối sốt ruột, trong giọng có chút bất mãn nói: “Nương, xin người đừng kiếm chuyện với con nữa. Nương có phải thấy cuộc sống của con đang quá tốt đẹp rồi không? Nương còn có phải là mẹ của con không?”
Nói xong, Cố Dương thị quay người bước đi.
Cố lão tam bị tình huống này làm cho sợ hãi, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại. Y lo lắng nhìn Chu Vân Lan, giọng run rấy: “Nương, nương biết hết rồi sao?”
Giọng y nghẹn ngào, trong đầu chỉ toàn suy nghĩ về việc nương đã biết y lấy tiền kiếm được từ nghề mộc đưa cho nhà mẹ đẻ của Dương thị, có nghĩa là cả nhà đã biết. Bây giờ y phải làm sao đây?
“Mấy ngày tới, ngươi cứ ở nhà làm việc đi. Ngày nào ngươi cũng có thể đến thăm Dương thị nhưng không được đưa bạc cho nàng. Dù sao thì trước đây nàng đã lấy đi nhiều như vậy, đủ để nàng sống ở nhà mẹ đẻ thoải mái đến lúc sinh con.”
Mắt Cố lão tam mở to: “Con… con không thể cùng nương tử về nhà mẹ đẻ sao?”
“Không thể.” Chu Vân Lan cười như không cười nhìn y: “Chỉ cần ngươi có thể kiên trì đến lúc nàng sinh con, ta sẽ tha thứ cho các ngươi, số bạc đó coi như xóa bỏ.”
Nghe vậy, nỗi buồn trong lòng Cố lão tam lập tức biến mất, thay vào đó là niềm vui, y còn thở phào nhẹ nhõm. Với số bạc nhiều như vậy, y hoàn toàn không thể lấy lại được, nương không truy cứu nữa thì thật là tốt nhất.
“Đương nhiên nếu ngươi vi phạm thỏa thuận của chúng ta, trộm làm việc rồi đưa bạc cho nàng. Vậy thì mọi điều chúng ta đã thỏa thuận sẽ không còn giá trị. Ngươi sẽ phải trả lại toàn bộ số bạc, không thì ta sẽ đi báo với tộc trưởng.”
Mặt Cố lão tam tái mét, vội vàng lắc đầu: “Con đồng ý, con đồng ý.”
Trong suy nghĩ của y, việc Cố Dương thị về nhà mẹ đẻ cũng là chuyện tốt. Nàng ta về đó lúc nào cũng vui vẻ, lại còn có thể đợi đến lúc nàng ta sinh con xong. Trước đây họ đã gửi không ít bạc cho nhà nhạc phụ, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Cố Dương thị.
“Thật ra Lão tam à, ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho ngươi.” Chu Vân Lan đã đặt sẵn bẫy, tiếp tục đánh vào tình cảm: “Cố Dương thị đưa hết số tiền mà ngươi kiếm được cho nhà mẹ đẻ, ta thấy cũng chẳng sao. Điều đó chứng tỏ nàng có hiếu. Nhưng các ngươi cũng sẽ có con cái, sẽ phải lo cho chúng. Không lẽ sau này các ngươi để con mình nhìn anh em bên cữu gia ăn uống no nê, trong khi chúng chẳng có lấy một miếng đường để ăn sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
