Minh Châu tỉnh dậy giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc và âm thanh nói chuyện ồn ào trong bệnh viện.
Cảm nhận được cổ họng khô rát và cơn choáng váng còn sót lại, Minh Châu khẽ nhíu mày cô đây là bị ốm?, nhập viện? Sao trong phòng bệnh mà ồn ào thế nhỉ, Minh Châu không nhịn được khẽ cau mày.
Chỉ nhìn một cái đã khiến tim cô muốn ngừng đập. Trời má, cô gái này là ai? Thay vì hỏi nước, âm thanh bật ra khỏi miệng lại thành:
“Cô là ai?”
Vừa cất tiếng Minh Châu đã giật mình, cái giọng vịt đực này là của cô hả trời.
“Ui để chị rót nước cho em, uống chút nước ấm dịu cổ họng đã rồi chị đi gọi bác sĩ nha. Chắc giờ em khát khô cả cổ rồi phải không? Chị xin lỗi, chị thật sơ ý, thấy em tỉnh chị mừng quá quên mất.”.
Người phụ nữ ở giường bên cạnh thấy cô gái nhỏ cứ lúng ta lúng túng, bà vội sai con gái đi gọi bác sĩ giúp, rồi quay qua nói chuyện với hai cô gái:
“Con bình tĩnh cho em gái uống nước đi, dì để con gái dì đi gọi bác sĩ rồi."
"Mà hai đứa chắc sinh đôi hả, nhìn như hai giọt nước vậy đó."
“Dạ đúng rồi dì, tụi con là chị em sinh đôi đó dì.” Cô gái cười hì hì trả lời. Niềm vui không giấu được nơi khóe mắt cô. Đã từ lâu cô luôn mong ước có một cô em gái rồi.
Cô gái vừa đáp lời vừa nhanh nhẹn pha nước ấm, cắm ống hút rồi đỡ em gái ngồi dậy để uống.
Trước giờ vẫn luôn mong muốn có em gái, nay tự nhiên xuất hiện một cô gái trạc tuổi mình còn giống cô y chang, cô vui không tả xiết.
Nhưng nhìn khuôn mặt tái nhợt của em gái, cô lại không nhịn được chua xót. Nhớ lại cảnh bắt gặp em gái ngất xỉu nằm sốt bên đường mà không ai hay, cô chỉ muốn khóc. Phải sống vất vả thế nào mà đói lả đến mức ngất xiủ chứ.
Lần đầu nhìn thấy đường nét quen thuộc trên gương mặt của một người xa lạ cô đã khiếp sợ muốn đứng tim. Mặc dù trực giác mách bảo đây là người thân của cô không sai được, nhưng cô vẫn không dám tin.
Cô không tài nào nhịn được cảm giác hoang mang hãi hùng đang trào dâng trong lòng.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng đây là em gái ruột của mình, cô không dám chậm trễ thêm phút nào.
Bằng tốc độ nhanh nhất, lần đầu tiên trong đời cô lái xe vượt tốc độ, vượt đèn đỏ để đưa em đến bệnh viện. Bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ.
May mắn mọi chuyện cũng qua, người cũng đã được cứu.
Và khi đối diện với em lúc em đã tỉnh, cô càng chắc chắn đây là em gái ruột của mình. Có lẽ phải điều tra lại chuyện năm đó.
Cô thầm thắc mắc tự hỏi không biết chuyện gì xảy ra ở phòng sinh năm ấy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến em gái bị thất lạc? Mẹ có biết mình dã sinh đôi không, có lẽ không nên bà chưa bao giờ nhắc đến. Mà nếu đã sinh đôi, sao mẹ lại không biết.
Nhưng nếu nói không có chuyện sinh đôi vậy làm sao giải thích được chuyện trên đời có thể xuất hiện hai người giống như hai giọt nước thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


