Tô Huỳnh nói xong câu này, tất cả mọi người có mặt đều chìm vào im lặng.
Không chỉ người nhà họ Tô, ngay cả bản thân Giang Việt cũng tưởng mình bị nghe nhầm.
Tô Huỳnh nói cô thích anh?
Đây là sự thật sao?
Trong lòng anh có một chút kích động ngắn ngủi, nhưng rất nhanh lại tỉnh táo lại.
Hôm qua bọn họ đã xảy ra chuyện đó, nếu Tô Huỳnh không nói như vậy, ước chừng trong khu tập thể sẽ truyền đi càng khó nghe hơn, đến lúc đó danh tiếng của nhà họ Tô sẽ càng không tốt.
“Em và Giang Việt là chuyện gì vậy? Hai đứa ở bên nhau từ lúc nào?” Cuối cùng vẫn là Tô Nghị phản ứng lại trước, anh ấy cũng không biết tại sao Tô Huỳnh lại thay đổi đột ngột như vậy?
Hôm qua còn đòi sống đòi chết nói muốn gả cho Thẩm Vĩnh Sơn, sao hôm nay lại muốn kết hôn với Giang Việt?
“Không phải mọi người nói sao? Hồi nhỏ còn định hôn ước từ bé cho con và anh ấy, trước đây con còn nhỏ tuổi, không hiểu tình cảm dành cho anh ấy, nhưng bây giờ hiểu rồi, chắc cũng không tính là quá muộn chứ.”
“Hơn nữa Giang Việt ưu tú như vậy, trong khu tập thể chúng ta có bao nhiêu người thích anh ấy, con phải trông chừng anh ấy chặt một chút, không thể để anh ấy bị người khác lừa đi mất.”
Tô Huỳnh nói, hai tay ôm chặt cánh tay Giang Việt, giống như đã hạ quyết tâm.
“Chú, dì, cháu thật lòng thích Tô Huỳnh, chuyện tối hôm qua cháu sẽ chịu trách nhiệm với em ấy, xin cô chú đồng ý gả em ấy cho cháu.”
Giang Việt đưa tay nắm ngược lại tay Tô Huỳnh, vừa rồi là Tô Huỳnh luôn bảo vệ anh trước mặt người nhà cô, không hề nói ra chuyện tối hôm qua.
Điều này cũng khiến trong lòng anh càng cảm thấy áy náy hơn, anh là đàn ông, thì phải gánh vác tất cả những chuyện này, cho dù bố mẹ Tô có đánh mắng anh thế nào cũng là điều nên làm.
“Cái gì? Hai… hai đứa… vậy mà…”
Bố Tô mặc dù có ý kiến với Thẩm Vĩnh Sơn, nhưng đối với Giang Việt cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao, cộng thêm tư tưởng của con người thời nay vẫn còn khá bảo thủ, tự nhiên cũng không thể chấp nhận được việc con gái mình chưa kết hôn đã ngủ cùng người đàn ông khác.
Ông không ngờ Giang Việt vậy mà to gan như vậy, thắt lưng trong tay lập tức không nương tay quất về phía anh.
Tô Huỳnh thấy vậy, không cần suy nghĩ, đưa tay bắt lấy thắt lưng, “Bố, Giang Việt vất vả lắm mới được trường quân đội tuyển thẳng, nếu bố đánh anh ấy xảy ra mệnh hệ gì, anh ấy sẽ không thể đến trường quân đội học được nữa, cả đời này sẽ bị hủy hoại.”
Có bài học từ kiếp trước, đối với chuyện này của Giang Việt cô đều bị ám ảnh tâm lý rồi.
Cô đã có lỗi với anh một lần rồi, lần này nói gì cũng không thể để anh xảy ra vấn đề gì.
“Huỳnh Huỳnh, anh không sao, anh là đàn ông, chuyện này anh phải gánh vác, chú đánh anh mắng anh đều là anh đáng phải chịu, em đừng can.” Giang Việt quỳ trên mặt đất, lưng thẳng tắp, còn không quên an ủi Tô Huỳnh.
Mẹ Tô lúc này cũng bước tới, hận sắt không thành thép đưa tay chọc chọc vào đầu Tô Huỳnh, “Con đó con đó, gan con cũng lớn quá rồi, đây là muốn chọc tức chết mẹ mà.”
Bà cũng sợ bố Tô đánh Giang Việt xảy ra mệnh hệ gì, đến lúc đó nếu bọn họ thật sự kết hôn, ảnh hưởng cũng là tương lai của Tô Huỳnh.
“Nếu hai đứa đều đã quyết định rồi, bây giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi, Giang Việt, cháu đi gọi cậu mợ cháu qua đây.”
Chuyện đều đã xảy ra rồi, chắc là bây giờ tất cả mọi người trong khu tập thể đều đang đợi xem trò cười của nhà họ Tô bọn họ.
Bà ta vốn định làm mai Giang Việt cho con gái của em trai chị dâu mình, không ngờ lại bị con gái nhà họ Tô cướp mất.
Bà ta đều đã nói chuyện với người ta xong xuôi rồi, ngày mai sẽ cho hai đứa trẻ gặp mặt trước, nếu có thể vừa mắt nhau, thì cứ để bọn chúng tìm hiểu trước, đợi đến thời điểm thì cho bọn chúng kết hôn.
Thế này thì hay rồi, vịt nấu chín đến miệng cứ thế bay mất?
Triệu Hồng Mai làm sao có thể vui vẻ được?
“Con gái nhà lão Tô này không phải là thích cái tên Thẩm Vĩnh Sơn kia sao? Mấy hôm trước làm ầm ĩ đến mức cả khu tập thể đều biết, hai đứa tụi mày qua lại với nhau từ lúc nào?” Triệu Hồng Mai nhắc đến Tô Huỳnh, vẻ mặt ghét bỏ.
“Mợ, cháu và Huỳnh Huỳnh là thật lòng tìm hiểu nhau, mợ nói chuyện đừng khó nghe như vậy.” Giang Việt nghe mợ nói Tô Huỳnh như vậy, lạnh mặt mở miệng nói.
Bình thường ở nhà bà ta sau lưng nói anh thế nào cũng không sao, nhưng anh không chịu được người khác nói Tô Huỳnh.
“Ây dô, còn bênh vực nữa cơ à? Giang Việt, không phải mợ nói cháu, cháu chọn ai không chọn, sao cứ phải là con gái nhà họ Tô, cái tính cách được nuông chiều từ bé đó của nó, cháu có thể ứng phó được sao? Còn nữa, cháu là thật lòng tìm hiểu người ta, nhưng người ta chưa chắc đã là thật lòng đâu?”
Những lời nói bóng nói gió của Triệu Hồng Mai cũng khiến sắc mặt Vương Kiến Quốc thay đổi, “Được rồi, đừng tưởng tôi không biết chút tính toán đó của bà, nếu hai đứa trẻ đều đã đến bước này rồi, người lớn chúng ta cũng không có gì để phản đối, Tiểu Việt đã lớn rồi, cũng có thể tự làm chủ được chuyện của mình, bà có ý kiến gì cũng vô dụng, đừng quên căn nhà này là từ đâu mà có?”
Lời của Vương Kiến Quốc cũng khiến Triệu Hồng Mai hoàn toàn ngậm miệng, căn nhà này là do bố mẹ Giang Việt để lại, nói chỉ cần bọn họ có thể nuôi dưỡng Giang Việt nên người, căn nhà này sẽ cho bọn họ một nửa, một nửa còn lại thì để lại cho Giang Việt.
Còn có công việc của hai vợ chồng bọn họ ở Xưởng cơ khí, cũng đều là của bố mẹ Giang Việt.
Bọn họ ở nhà của người ta, nhận tiền lương của người ta, có lý do gì mà không giúp đỡ con cái nhà người ta?
Thế là rất nhanh, Giang Việt dẫn Vương Kiến Quốc và Triệu Hồng Mai đến nhà họ Tô.
Bây giờ trong khu tập thể đều đang đồn ầm lên chuyện tối hôm qua của bọn họ, Triệu Hồng Mai vừa bước vào cửa, liền tỏ thái độ với người nhà họ Tô.
“Chuyện Giang Việt kết hôn tôi không có ý kiến, nhưng sính lễ thì nhà chúng tôi không bỏ ra được đâu, trong nhà tôi còn hai đứa con phải nuôi, không có tiền dư dả để trợ cấp cho Giang Việt.”
Triệu Hồng Mai vừa nói như vậy, người nhà họ Tô cũng đều biến sắc.
Tô Huỳnh bị mẹ Tô khóa trong phòng, không cho cô ra ngoài.
Giang Việt không gặp được Tô Huỳnh, trong lòng có chút lo lắng, anh cũng biết sính lễ kết hôn của mình cậu mợ chắc chắn sẽ không trợ cấp, cho nên anh cũng đã sớm có chuẩn bị.
“Chuyện sính lễ không cần hai người chuẩn bị thay cháu, cháu tự cưới vợ, sính lễ chắc chắn cũng là cháu tự chuẩn bị, chú dì, đây là tất cả số tiền cháu có, còn có căn nhà bố mẹ để lại cho cháu, cháu đều dùng làm sính lễ giao cho Tô Huỳnh, hy vọng cô chú có thể gả em ấy cho cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
