Nghe thấy lời của Giang Việt, Tô Huỳnh cuối cùng cũng yên tâm.
Ngược lại là Hứa Diệu Diệu và thím Hoa ở một bên thấy Giang Việt vậy mà không sao cả, sắc mặt đều thay đổi.
“Chuyện này sao có thể?” Hứa Diệu Diệu thấy chân Giang Việt vậy mà không sao cả, vẻ mặt không dám tin.
Rõ ràng lúc đó người trong khu nhà tập thể đều đang nói chân Giang Việt phế rồi, hơn nữa lúc cô ta đến thăm Giang Việt, anh đều luôn nằm trên giường không thể xuống được, lúc đi đường vẫn là đi khập khiễng.
Nhưng không ngờ chân Giang Việt vậy mà lại lành lặn, vậy những lời trước đây mình nói với anh, có phải trong mắt anh cũng vô cùng nực cười không?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hứa Diệu Diệu trở nên càng khó coi hơn.
Đôi mắt cô ta trừng trừng nhìn Tô Huỳnh, trong mắt tràn đầy thần sắc ghen tị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



