Thẩm Vĩnh Sơn nhìn theo hướng Giang Việt và Tô Huỳnh rời đi, lông mày cũng nhíu chặt hơn.
Tô Huỳnh dọc đường được Giang Việt đạp xe chở đi, xe của anh đạp rất nhanh, giống như trong lòng tích tụ một ngọn lửa giận không có chỗ trút, chỉ có thể dùng việc đạp xe để trút giận vậy.
Tô Huỳnh ngồi trên yên sau cũng có thể cảm nhận được mình sắp bay lên rồi, mông cũng bị xóc nảy rất đau.
Ngay cả lúc nói chuyện, giọng nói cũng vì tốc độ xe đạp quá nhanh quá xóc, đều bắt đầu run rẩy.
“Giang... Giang... Giang Việt, anh chậm... chậm một chút.”
Cô nói xong, Giang Việt không những không chậm lại, mà còn đạp nhanh hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



