“Hứa Diệu Diệu, tôi đã cho cô cơ hội rồi, là tự cô không nắm lấy.” Tô Huỳnh khoanh tay, lạnh lùng nhìn cô ta.
Những năm qua cô đã giúp Hứa Diệu Diệu bao nhiêu, nếu không có mình, Hứa Diệu Diệu còn không biết bị bắt nạt thành cái dạng gì nữa?
Trước đây cô cũng không biết tại sao những người đó lại muốn bắt nạt Hứa Diệu Diệu, nhưng sau này có người nói cho cô biết Hứa Diệu Diệu táy máy tay chân, luôn làm mấy chuyện trộm gà bắt chó.
Mặc dù đồ ăn trộm đều rất nhỏ, nhưng một khi đã hình thành thói quen, thì căn bản không sửa được.
Lúc đó Hứa Diệu Diệu khóc lóc thảm thiết trước mặt cô, nói mình không ăn trộm đồ, cô cũng tin ngay.
Cứ nghĩ đến hoàn cảnh gia đình của Hứa Diệu Diệu, lại nghĩ cho dù cô ta thực sự có ăn trộm thứ gì thì cũng đều là bị gia đình ép buộc.
Dù sao nhà cô điều kiện tốt, giúp một chút cũng không sao.
Cô vốn tưởng rằng Hứa Diệu Diệu chỉ là nhát gan, nhà nghèo, nhưng bây giờ mới phát hiện ra bản chất của cô ta đã hỏng từ trong rễ rồi, cho dù có cứu thế nào cũng vô dụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



