Cảm giác này giống như mọi người đang cùng nhau vui vẻ thổi một cái bong bóng xà phòng thật to, đùng một cái lại bị người ta nhẫn tâm chọc thủng mất, khiến ai nấy đều rơi vào trạng thái bối rối, ngượng ngùng khôn tả.
Bà nội Chương ở một bên nhìn thấy vậy thì lại càng cười khoái chí, cười nụ cười vui sướng khi người gặp họa cứ như thể gã đàn ông đang bị bẽ mặt kia chẳng phải là con trai ruột của bà vậy.
“Khụ khụ khụ…” Tô Hướng Đông thình lình bị sặc khoai, Lương Mỹ Anh vội vàng luống cuồng lao tới vừa đấm lưng vừa bưng nước cho gã uống.
Tô Hướng Đông vuốt ngực, chữa thẹn bảo: “Mạn Mạn này, không phải là bố không muốn đi làm ăn đâu, mà là vì nhà mình làm gì có tiền vốn cơ chứ.”
Tô Doanh gặng hỏi tiếp: “Làm buôn bán nhỏ thì cần bao nhiêu tiền vốn đâu ạ? Chỉ cần dăm ba đồng bạc là đủ rồi mà, nhà mình không có thì có thể đi mượn tạm được mà ba.”
Tô Hướng Đông nghe xong suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, gã nghẹn họng gào lên: “Thế nhỡ đâu bị thua lỗ, mất trắng thì tính sao hả cái con bé này!”
Đây chính là nỗi lo lắng chung của đại đa số mọi người thời bấy giờ.
Cho dù họ biết thừa có những kẻ ra ngoài chạy buôn nhỏ lẻ kiếm được rất nhiều tiền, nhưng không phải ai cũng có đủ sự quyết đoán và dũng khí để dấn thân vào làm.
Tiền vốn đào đâu ra? Bước đầu khởi nghiệp kiểu gì chẳng phải có sẵn tầm mười đồng bạc trong tay, nhà mình thì đào đâu ra số tiền lớn như thế, chỉ còn cách đi chạy vạy vay mượn khắp nơi.
Thế nhưng khó khăn lắm mới gom đủ tiền vốn, nhỡ đâu thua lỗ trắng tay thì biết tính làm sao? Rồi cho là có vốn đi, thì phải đi đâu để nhập hàng? Mang đến chỗ nào để bán?
Hằng ngày phải thức khuya dậy sớm để đi họp chợ, chưa kể còn phải lặn lội đến từng làng từng xóm để rao bán, nhỡ đâu không may đen đủi đụng phải bọn chặn đường cướp bóc trên đường thì mạng sống tính thế nào?
Hơn nữa, cái miệng này làm sao mà mở ra để rao hàng cho nổi, ngượng ngùng biết bao, mất mặt biết bao nhiêu! Nếu không tin, bạn cứ thử xách một món đồ ra đứng ở ven đường mà xem, liệu có dám thẳng cổ kéo căng giọng mà hét lớn lên rằng: “Bán... đây —” hay không?
Chưa kể, vào thời đại này, vẫn còn rất nhiều người mang tâm lý khinh miệt, coi thường đám hộ kinh doanh cá thể hay lũ tiểu thương buôn bán nhỏ.
Họ cho rằng đó là những kẻ không làm việc đàng hoàng, chính chuyên, chỉ là một lũ du thủ du thực, vô công rỗi nghề mà thôi.
Xét cho cùng, bảo Tô Hướng Đông đi làm những việc này thì gã có cho tiền cũng không dám, và gã cũng chẳng bao giờ thèm làm.
Bảo gã hạ mình đi rao hàng á? Chuyện đó là không bao giờ có thể xảy ra, cả đời này cũng đừng hòng bắt gã phải đi rao hàng kiếm sống.
Tô Doanh khẽ nhún nhún vai, bởi vậy cho nên cái nhà này mới nghèo đến mức rớt mồng tơi, quanh năm suốt tháng chỉ biết dựa dẫm vào sức lao động của phụ nữ xuống ruộng cày cuốc, còn gã đàn ông duy nhất thì chỉ biết ngồi một chỗ ba hoa khoác lác mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

