Xe lăn rất nhanh đã được mang đến.
Cùng với xe lăn, còn có một tin tức không mấy tốt đẹp.
Vu Minh Duệ: “Lúc này không có phòng khám ngoại trú nữa. Tôi đã hỏi thăm rồi, tình trạng này của cô, chỉ có thể đến khoa cấp cứu bên kia, nhờ bác sĩ hoặc y tá nào rảnh rỗi xử lý giúp một chút, có được không?”
Tô Dư gật đầu: “Được ạ, cảm ơn anh.”
Hai người đến khoa cấp cứu.
Vu Minh Duệ đi hỏi thăm mới biết, khoa cấp cứu cũng chỉ có hai bác sĩ, lúc này đều đang bận.
Có một cô y tá trẻ khá tốt bụng, chủ động đến đẩy Tô Dư vào trạm y tế giúp xử lý, trước tiên là đặt chân Tô Dư lên giường khám, sau đó là gắp đá dăm trong vết thương ở lòng bàn chân.
Nhưng mới xử lý được một nửa, có người gọi: “Phòng nồi hơi xảy ra chuyện rồi, năm người bị bỏng nước sôi, nhanh nhanh nhanh, bỏ hết những việc không khẩn cấp xuống, đến phòng phẫu thuật số một giúp đỡ, nhanh lên!”
Cô y tá nhỏ đó cầm nhíp nhìn Tô Dư: “Cái đó, tôi…”
Tô Dư: “Tôi không khẩn cấp. Cô đi đi, tôi tự làm được.”
Vết thương bắt đầu sưng tấy, những viên đá dăm găm bên trong lúc này giống như đang lớn lên, càng lúc càng đau, cô y tá trẻ này làm việc khá nhẹ nhàng, nhưng viên nằm sâu nhất, vẫn chưa gắp ra được cho cô, cô có thể cảm nhận được.
Tô Dư bẻ quặt chân mình lại, cố gắng gắp dị vật trong vết thương, nhưng do góc độ, một mẩu xỉ than nhỏ xíu không gắp ra được, cảm giác đau đớn lại càng mãnh liệt hơn.
Phía sau vang lên một tiếng: “Tôi từng được huấn luyện xử lý vết thương ngoài, cần tôi giúp không?”
Là Vu Minh Duệ, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, tay lại đã lấy đi chiếc nhíp trong tay Tô Dư.
Tô Dư còn có thể nói gì nữa, chỉ đành nhìn Vu Minh Duệ sát trùng tay, giữ lấy chân cô, nhanh chóng gắp ra một mẩu xỉ than đen ngòm nằm sâu nhất.
Tô Dư thở hắt ra một hơi.
Đúng là vừa đau vừa sướng mà!
Vu Minh Duệ: “Bây giờ bắt đầu sát trùng, loại thuốc rửa vết thương này của họ nồng độ cao, sẽ rất đau.”
Tô Dư cụp mắt: “Vâng.”
Vu Minh Duệ: “Đau cô có thể kêu.”
Tô Dư: “Ồ.”
Vu Minh Duệ liền bôi thuốc sát trùng lên vết thương nhỏ nhất của cô, nhưng rất nhanh đã nhíu mày: “Không đau sao?”
Tô Dư không nói gì.
Vu Minh Duệ kiên trì hỏi: “Không đau sao? Nếu không đau, loại thuốc này có vấn đề.”
“Đau chứ.”
“Vậy tại sao không lên tiếng?”
“…” Tô Dư vẫn cụp mắt, chỉ xoa xoa trán: “Tôi không quen.”
Sự giáo dục từ nhỏ của cô là như vậy, đau cũng đừng la hét ầm ĩ, nếu không một người nào đó sẽ chán ghét.
Người đàn ông trước mắt, luôn khiến cô nhớ đến một người nào đó.
Tâm lý tự động sinh ra kháng cự.
Vu Minh Duệ nhìn cô một lúc, đặt cục bông gòn trong tay xuống.
Anh kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống trước mặt Tô Dư, hai tay đặt trên đầu gối, thận trọng nói: “Chuyện chĩa súng vào cô trước đó, tôi xin lỗi.”
Tô Dư cuối cùng cũng ngước mắt nhìn anh.
“Không cần. Trả lại cho tôi là được.”
“Vậy tôi giặt sạch rồi trả anh, bù thêm chút tiền nữa.”
“Không cần.”
Tô Dư cũng không biết anh nói không cần giặt hay không cần bù thêm tiền, nhưng vẫn khẽ “ồ” một tiếng.
Vu Minh Duệ cầm lại cục bông gòn, tẩm đầy thuốc.
Lần này, anh trực tiếp và nhanh chóng đặt lên vết thương lớn nhất của Tô Dư.
Tô Dư không kịp phòng bị: “A……………………………………!”
Khuôn vẻ mặt lạnh lùng của Vu Minh Duệ lại nở một nụ cười: “Như vậy mới đúng. Bây giờ tôi biết thuốc sát trùng có hiệu quả rồi. Cố nhịn một chút, vết thương này lớn nhất, xử lý xong rồi, phần sau sẽ không đau như vậy nữa.”
Hóa ra, xin lỗi chỉ là để làm tê liệt tôi sao?
Tôi biết ngay kiểu đàn ông này sẽ không thực sự xin lỗi mà!
Tô Dư nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn anh, nhưng rất nhanh đã không trừng nổi nữa, theo động tác của Vu Minh Duệ, chỉ có thể liên tục a a a.
Mẹ kiếp đau quá!
Vết thương lại rất nhiều, ngoài hai chỗ ở lòng bàn chân, còn mười ngón chân đều phải làm một lượt, quả thực là tra tấn.
Vu Minh Duệ còn hỏi: “Hay là nghỉ một lát? Nhưng nghỉ rồi cũng vẫn đau, chi bằng làm một lèo cho xong.”
Anh nói thế không phải là thừa thãi sao?
Tô Dư trong lòng tức giận, nhưng vẫn phải trả lời: “Làm một lèo đi.”
Người đàn ông đổi tư thế.
Lần này anh ngồi lên giường khám, nắm lấy chân Tô Dư: “Rất dũng cảm! Vậy tôi làm một lèo đây.”
Tô Dư cam chịu nhắm mắt lại.
Nhưng rất nhanh đã vung tay la hét cào cấu loạn xạ: “A, a, đau đau đau, nghỉ một lát, a!”
Người đàn ông làm như không nghe thấy, không dừng lại.
Bàn tay anh giống như chiếc kìm sắt giữ chặt lấy chân cô, thuốc nước lạnh buốt chạm vào vết thương, ngay sau đó là từng cơn đau nhói liên tiếp, đau đến mức da đầu tê dại.
Nếu vừa rồi đã kêu rồi, lúc này cũng không còn chướng ngại tâm lý nữa, Tô Dư vừa đau vừa la, tay bấu chặt vào giường khám, dùng sức đến mức tay cũng đau, cuối cùng cũng nghe thấy người đàn ông nói: “Xong rồi.”
Tô Dư mở mắt ra, đều cảm thấy trước mắt hoa lên, không thể lấy nét.
Người đàn ông lại nói thêm một lần nữa: “Xong rồi.”
Tô Dư: “Cảm ơn.”
Người đàn ông: “Cô có thể buông tôi ra được chưa?”
Tô Dư khó hiểu nhìn anh.
Ánh mắt người đàn ông nhìn xuống dưới.
Tô Dư nhìn theo xuống dưới.
Bàn tay cô, đang bấu chặt vào mặt trong đùi của người đàn ông, ngay chỗ, gần gốc rễ nhất, lại còn bấu rất chặt.
Máu của Tô Dư lập tức dồn hết lên mặt.
Cô buông tay như bị điện giật, nói năng lộn xộn: “Xin, xin lỗi, xin lỗi, tôi bấu vào giường, không phải muốn bấu anh, không phải, rõ ràng tôi bấu vào chỗ mềm nhất, tôi không biết là chỗ đó của anh, tôi, tôi… thực sự quá ngại ngùng rồi!”
Vu Minh Duệ vẻ mặt lạnh lùng, không nhìn ra sự thay đổi nào, nhưng đôi tai của anh đã bán đứng anh, đỏ bừng một mảng.
May mà Tô Dư đang cúi đầu, không nhìn thấy.
Chỉ nghe thấy giọng nói bình tĩnh của người đàn ông vang lên: “Vết thương lớn nhất ở lòng bàn chân và ngón chân út cần phải băng bó lại, những chỗ khác chắc là để hở sẽ tốt hơn, tôi đi tìm y tá xin chút băng gạc.”
Nghe tiếng bước chân hoàn toàn rời đi, Tô Dư mới dám ngẩng đầu lên.
Thật sự quá mất mặt!
Cô bấu vào đâu không bấu, sao lại bấu vào chỗ đó chứ!
Đến nước này, Tô Dư không muốn nói thêm lời nào nữa, luôn cảm thấy nói gì cũng sai.
Vu Minh Duệ cũng không nói gì thêm, đi lấy băng gạc đến, giúp Tô Dư băng bó vết thương lớn, đẩy cô trở ra ngoài, lên xe Jeep.
Toàn bộ quá trình đều im lặng.
Nhưng về đến nhà kỹ sư Ngụy, nếu không nói chuyện nữa thì càng gượng gạo hơn, nói không chừng người khác còn hiểu lầm hai người xảy ra chuyện gì nữa.
Tô Dư trơ mắt nhìn người đàn ông xuống xe trước, cô nhẹ nhàng tự tát mình một cái: Sợ gì chứ, dù sao lúc đó cũng không có ai nhìn thấy, dù sao sau này cũng sẽ không gặp lại, dù sao cũng không phải cố ý, dù sao người bị bóp bị véo cũng không phải mình.
Tô Dư làm xong công tác tư tưởng, lúc này mới đẩy cửa xe, từ từ bước xuống.
Nhưng Vu Minh Duệ không còn ở cạnh xe nữa.
Ngược lại Lưu Á Cầm chạy ra đón: “Hai người về nhanh thật đấy, Đội trưởng Vu nói với cô, bác sĩ bảo cháu tốt nhất nên ít đi lại đúng không, cậu ấy bảo cô thử xem có cõng cháu vào được không, không được thì để mấy người đàn ông bọn họ ra khiêng cháu, cháu đừng cử động cháu đừng cử động, đợi cô ngồi xổm xuống đã nhé.”
Tô Dư: “…” Cảm động đến mức không dám cử động.
Để mấy người đàn ông ra khiêng?
Hình ảnh quá đẹp, không dám tưởng tượng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
