Vu Minh Duệ nói xong, bước về phía chiếc điện thoại ở góc nhà hàng.
Dương Bằng Phi sững sờ một giây.
Dương Bằng Phi sững sờ hai giây.
Đến giây thứ ba, gã không nhịn được nữa, lao nhanh về phía Vu Minh Duệ đang nhấc ống nghe lên: “Anh không được gọi...”
Lời còn chưa dứt, Vu Minh Duệ đã xoay người, chân hơi động đậy. Chẳng ai nhìn rõ anh ra đòn thế nào, Dương Bằng Phi đã bị đè nghiến xuống đất chà xát.
“Á...!” Dương Bằng Phi hét lớn: “Anh anh anh, anh buông tôi ra, buông tôi ra!”
Vu Minh Duệ buông gã ra thật. Anh chỉnh lại cổ áo rồi đứng thẳng người, dáng vẻ vẫn oai phong, gọn gàng như cũ: “Tấn công quân nhân tại ngũ, xem ra cậu đúng là đồng bọn của Trần Cường.”
“Tôi không phải, tôi không phải, tôi không dám nữa, tôi, tôi không bao giờ dám nữa...” Dương Bằng Phi cuống cuồng bò dậy, chẳng màng đến cơn đau ở chân, co giò bỏ chạy như bay.
Nhưng Vu Minh Duệ vẫn bấm số gọi đi. Không rõ anh nói chuyện với ai, năm phút sau mới quay lại chỗ ngồi, tuyệt nhiên không nhắc một lời nào đến chuyện vừa rồi.
Điều này khiến Tô Dư cảm thấy hơi áy náy.
Cô dọa gã kia rằng anh là gian phu chỉ để tự vệ, nhưng vào tai người khác thì đó lại là lời vu khống.
Vừa hay cô cũng đã ăn xong, bèn vô cùng nghiêm túc nói với Vu Minh Duệ: “Đội trưởng Vu, rất xin lỗi, chỉ tại sức hấp dẫn chết tiệt này của tôi mà anh lại bị người ta hiểu lầm.”
Vu Minh Duệ vốn đang ăn uống tử tế, nghe câu này xong suýt nữa thì phun hết đồ ăn trong miệng ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên anh thất lễ như vậy.
Nhưng cũng là lần đầu tiên anh nghe có người tự luyến đến mức này.
Cô gái này thật thú vị, thế mà vẻ mặt lại còn tỏ ra vô cùng đứng đắn.
Vu Minh Duệ che miệng, nuốt trôi thức ăn rồi mới chậm rãi nhướng mày: “Cô tự khen mình cũng bài bản ra phết đấy. Nhưng gã kia là tình huống gì vậy? Nếu cần giúp đỡ, cô cứ nói.”
Tô Dư dửng dưng nhún vai:
“Thì như anh thấy đấy. Nghe nói bà nội tôi nhận sính lễ của nhà gã, bán tôi đi. Nhưng bản thân tôi không nhận tiền cọc, nên tôi không thừa nhận vụ mua bán này, thế là gã tức giận thôi. Anh đã giúp tôi đuổi gã đi rồi, cảm ơn anh nhiều nhé. Sau này ra ngoài tôi sẽ chú ý hơn, không để kẻ khác có cơ hội bám theo nữa.”
Vu Minh Duệ nheo mắt nhìn cô.
Rõ ràng là một chuyện rất đáng phẫn nộ, nhưng qua lời cô kể lại nhẹ tựa lông hồng, chẳng có gì to tát.
Vu Minh Duệ rất tán thưởng sự lạc quan, cởi mở này.
Nhưng đồng thời, anh cũng không khỏi suy ngẫm: Rốt cuộc phải trải qua những chuyện gì mới khiến một cô gái nông thôn có thể giữ được thái độ bình thản trước biến cố đến vậy?
Hơn nữa, ban nãy cô giải thích về mấy chữ cái tiếng Anh kia cũng vô cùng kín kẽ, giọt nước không lọt.
Đây tuyệt đối không phải là biểu hiện của một người bình thường.
Rốt cuộc là ai đang đứng sau chỉ dạy cho cô?
Vu Minh Duệ hỏi: “Bà nội cô bán cô hai lần rồi. Trước kia cô vẫn luôn gặp phải chuyện thế này sao?”
Cô bé cúi gằm mặt, bắt đầu lén lau nước mắt, lí nhí lầm bầm: “Không có cha nữa, ai cũng bắt nạt chúng ta, bà nội cũng bắt nạt chúng ta.”
Điều này khiến Tô Dư có chút xót xa.
Nếu không nhờ cô xuyên sách đến đây, nguyên chủ đã bị ép gả đi từ lâu. Cô bé này chắc chắn sẽ phải sống cùng Phương lão thái, chuỗi ngày sau đó sẽ vô cùng thê thảm, đúng chuẩn một nhân vật lót đường nhỏ bé bị vạ lây.
Tô Dư không kìm được ôm chầm lấy Phương Tịnh vào lòng: “Không sao đâu, sau này chúng ta không về quê sống nữa, chị sẽ không để ai bắt nạt em đâu.”
Phương Tịnh ngẩng mặt lên nhìn cô: “Vâng! Chị khác xưa nhiều lắm, lợi hại hơn hẳn. Em thích chị của bây giờ!”
Vu Minh Duệ lẳng lặng nhìn hai chị em một lát, chợt lên tiếng hỏi Tô Dư: “Lần trước nghe Trưởng khoa Lưu nói, cô không phải con gái ruột của đồng chí Phương Tiến Quý. Vậy cô chưa từng nghĩ đến việc đi tìm cha ruột của mình sao?”
Tô Dư rất bất ngờ khi Vu Minh Duệ lại hỏi chuyện này.
Nhưng người đàn ông này đã giúp cô mấy vố lớn, nên cô cũng chẳng có gì phải giấu giếm.
Tô Dư bình thản mỉm cười:
“Nói thật lòng thì tôi không hề muốn. Tôi từng đọc bức thư ông ta gửi cho cha tôi, toàn là những lời khách sáo. Nào là cha tôi đã nuôi nấng tôi khôn lớn ngần này, ông ta không dám mở miệng đòi tôi về, nhưng nếu cha tôi đồng ý, tôi có thể đến tìm ông ta.
Thật nực cười! Nếu ông ta thực sự có lòng thương xót của một người cha, thì đã sớm đến tìm tôi rồi, đâu cần đợi tôi phải vác mặt đi tìm? Huống hồ, mẹ tôi gặp nạn suốt tám năm trời, đến bước đường cùng mới phải gả cho cha tôi. Tám năm đó, bà đã sống lay lắt, khổ sở biết nhường nào.
Cha tôi đã không một lời oán thán chăm sóc mẹ con tôi suốt bao năm ròng. Vậy mà người cha ruột kia, bất kể xét về mặt đạo lý hay tình thân, lẽ ra phải thể hiện thành ý để cảm tạ cha tôi mới đúng. Nhưng ông ta chẳng làm gì cả. Hạng người như vậy, tôi căn bản không muốn nhận làm cha.
Dù vậy, tôi vẫn không cam tâm. Nếu có cơ hội, tôi vẫn mong ông ta cho tôi một lời giải thích, cho mẹ tôi một lời giải thích, rằng tại sao ngần ấy năm trời lại không hề đi tìm hai mẹ con tôi. Có như vậy, lòng tôi họa chăng mới dễ chịu hơn một chút.”
Vu Minh Duệ gật đầu tỏ ý thấu hiểu, lại hỏi tiếp:
“Mẹ cô, chắc hẳn là một người vô cùng tài giỏi nhỉ? Ý tôi là, cô rất tháo vát, mẹ cô tuy mất trí nhớ nhưng chắc hẳn đã giáo dục cô rất tốt.”
Tô Dư khẽ lắc đầu: “Tôi không nhớ rõ lắm. Thực ra thời gian mẹ tôi đổ bệnh chiếm phần lớn. Chắc là do bị thương ở đầu, lại không tìm được người nhà, nên cả thể xác lẫn tinh thần của bà đều phải chịu đả kích nặng nề. Trong ký ức của tôi, phần lớn thời gian bà chỉ ngồi thẫn thờ.”
Nhắc đến mẹ, Phương Tịnh càng rúc sâu vào người chị gái, giọng nghẹn ngào: “Chị ơi, em còn chưa từng được gặp mẹ.”
Tô Dư vỗ về cô em gái đáng thương, giải thích với Vu Minh Duệ một câu: “Mẹ tôi sinh bé Tịnh chưa được bao lâu thì qua đời.”
Vu Minh Duệ khẽ gật đầu, nhưng lại buông một câu khiến Tô Dư không ngờ tới: “Giống như tôi vậy.”
Phương Tịnh kinh ngạc há hốc miệng: “A! Vậy anh Vu, anh có chị gái không?”
Vu Minh Duệ: “Không có.”
Phương Tịnh xoay người ôm chặt lấy Tô Dư: “Anh Vu thật đáng thương. May mà em còn có chị, tuy mẹ không còn nữa, nhưng chị là người thương em nhất.”
Cả bàn bỗng chìm vào im lặng.
Bầu không khí có chút xót xa.
Tô Dư cảm thấy thế này không ổn, chỉ là ăn một bữa cơm thôi, cớ gì phải biến thành bi thương thế này.
Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với Vu Minh Duệ: “Hay là anh gọi tôi một tiếng chị đi, chị đây cũng sẽ thương anh.”
Mặt Vu Minh Duệ thoắt cái đỏ bừng.
Mấy lần trước anh chỉ đỏ tai thôi, nhưng lúc này, có thể thấy rõ ràng là mặt anh đang đỏ lựng lên.
Tô Dư chẳng thấy câu đùa của mình có gì to tát, chỉ là thuận miệng nói hùa theo thôi mà. Thế nhưng Vu Minh Duệ lại đứng phắt dậy rời đi: “Hai người cứ ăn thong thả. Tôi có việc phải đi trước.”
Tô Dư: “...!”
Thôi được rồi.
Nếu không, cô cũng chẳng biết phải nói gì để xoa dịu sự ngượng ngùng này.
Hơn nữa, điều khiến cô vui mừng là Vu Minh Duệ đã cầm theo tờ giấy ban nãy đi rồi.
Thế là khỏi phải đi mua đồ nữa.
Tô Dư vừa định thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Chẳng phải điều này chứng tỏ rõ ràng rằng, ban nãy anh thực sự đang thăm dò cô sao?
Tô Dư nhíu chặt mày, xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra. Cô bắt đầu cảm thấy, việc Vu Minh Duệ đột nhiên hỏi cô có muốn tìm cha ruột hay không cũng có phần đường đột.
Người đàn ông này đâu có vẻ gì là kẻ thích hóng hớt. Tự dưng anh ta hết hỏi chuyện cha lại hỏi chuyện mẹ, rồi còn lôi cả chủ đề tháo vát hay không tháo vát ra nói.
Rốt cuộc là có vấn đề ở đâu mà người đàn ông này lại bắt đầu nghi ngờ cô rồi?
Tô Dư vò đầu bứt tai, kéo tay em gái đi thẳng: “Nhanh lên, chúng ta về nhà thôi, đàn ông bên ngoài nguy hiểm quá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)