Giọng nói đột ngột vang lên khiến Từ Uyển Ninh giật nảy mình, bàn tay đang dán cao cho mẹ Lâm theo bản năng dùng sức, vừa vặn bóp trúng vết thương cũ của bà, đau đến mức mẹ Lâm khẽ hít một hơi lạnh.
“Mẹ, con xin lỗi, con làm mẹ đau rồi.”
Từ Uyển Ninh dời ánh mắt khỏi người đàn ông, vội vàng kiểm tra chỗ đau của mẹ Lâm.
“Không sao, không sao!”
Đôi mắt đục ngầu của mẹ Lâm dừng lại trên người Lâm An, khóe mắt ầng ậng nước mắt: “Tiểu An, cuối cùng con cũng về rồi!”
Lâm An mang theo đầy bụng tức giận về nhà, vì vậy không hề chú ý đến bầu không khí hòa thuận giữa mẹ chồng nàng dâu trước đó, lúc này nghe mẹ già nói vậy, theo thói quen liền nghĩ rằng Từ Uyển Ninh lại làm chuyện ác.
Đúng lúc Từ Uyển Ninh ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn chạm phải một đôi mắt tràn đầy chán ghét.
Cô thở dài thườn thượt trong lòng, cất gọn miếng cao dán chưa dùng hết vào một chiếc hộp sắt đã rỉ sét, từ từ đứng dậy: “Trên bếp còn thức ăn, con đi hâm nóng lại, anh và mẹ nói chuyện một lát đi.”
Nói xong, cô thong thả rời đi, nhường lại không gian cho hai mẹ con.
Trong bếp, Từ Uyển Ninh vừa nhóm lửa, vừa nhớ lại cốt truyện trong sách.
Lâm An về nhà không phải là ngẫu nhiên, mà là có người viết cho anh một bức thư, trong thư ám chỉ Từ Uyển Ninh có ý định bán con.
May mà quân khu cách Đại Giang thôn không xa, một ngày một đêm là đủ để chạy về.
Trong nguyên tác, Lâm An cuối cùng cũng không kịp cứu lại các con của mình.
Lúc đọc sách, Từ Uyển Ninh không để ý đến những chi tiết này, nhưng sau khi xuyên vào thân thể này, cẩn thận nhớ lại, cô lại thấy chuyện này có gì đó rất bất thường.
Còn người báo tin là ai, trong lòng Từ Uyển Ninh đã đoán được vài phần.
Trong nhà, mẹ Lâm nắm lấy đôi bàn tay thô ráp của Lâm An: “Tiểu An, bức thư trước con gửi về chẳng phải nói là gần Tết mới về sao? Còn nữa, chuyện bán con, con đừng nghe mấy mụ đàn bà trong thôn đồn bậy, đều là giả cả đấy.”
Lâm An đưa đầu lưỡi đẩy nhẹ bên má, cuối cùng vẫn không nói chuyện mình nhận được thư nặc danh.
Qua cánh cửa khép hờ, Lâm An đã sớm nhìn thấy hai bóng dáng nhỏ bé đang nằm bò trên bàn, rõ ràng là các con của anh.
Lẽ nào, anh đã hiểu sai ý của bức thư nặc danh kia?
“Con vừa hoàn thành xong nhiệm vụ của đơn vị, lãnh đạo thông cảm con đã lâu không về nhà, nên cho con nghỉ phép vài ngày.” Lâm An giải thích.
Lúc này, hai đứa nhỏ đã hoàn thành bài tập Từ Uyển Ninh giao, lần lượt chạy vào.
Yêu Muội nhào thẳng vào lòng Lâm An, ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn người cha đã vài tháng không gặp, đáy mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.
Đại Xuân chậm một bước, liền đứng cách Lâm An vài bước, ghen tị nhìn em gái nép trong lòng cha, cái miệng nhỏ mím thành một đường thẳng.
Lâm An thấy vậy, vẫy tay gọi Đại Xuân, đợi Đại Xuân đến gần, liền bế cậu bé lên, đặt lên đùi mình.
Thằng bé rõ ràng đã hơn bốn tuổi, nhưng lại nhẹ đến đáng sợ.
Lâm An thầm thở dài trong lòng, cố nén sự bất mãn với Từ Uyển Ninh, cố gắng để giọng điệu của mình dịu dàng hơn: “Vừa rồi các con làm gì trong nhà vậy?”
“Viết chữ ạ!”
Giọng Yêu Muội lanh lảnh: “Mẹ mượn sách giáo khoa từ chỗ ông Điền, mỗi ngày đều dạy bọn con đọc sách viết chữ.”
Đại Xuân cũng gật đầu hùa theo bên cạnh.
Lâm An luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ.
Chưa đợi anh nghĩ ngợi thêm, Từ Uyển Ninh đã bưng một chiếc bát sứt mẻ bước vào.
“Không biết hôm nay anh về, trong nhà chỉ còn ngần này thôi, ăn tạm vậy.”
Dưới ánh sáng lờ mờ, Lâm An thấy trong bát đựng đầy mì, bên trên còn có hai quả trứng ốp la màu sắc bắt mắt, lại thêm chút hành lá trang trí, cho dù chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thèm thuồng.
“Cảm ơn.”
Lịch sự và xa cách.
Từ Uyển Ninh cũng không để ý, hỏi Đại Xuân và Yêu Muội: “Bài tập hôm nay giao đã làm xong chưa?”
Yêu Muội vội vàng gật đầu: “Con lấy cho mẹ kiểm tra.”
Đợi Yêu Muội cầm hai cuốn vở mới tinh ra, Lâm An đã gắp một quả trứng ốp la đưa đến miệng cô bé: “Yêu Muội ngoan, ba ăn không hết ngần này, con giúp ba ăn một chút nhé.”
Tuy chỉ mới bốn tuổi, nhưng Yêu Muội thông minh nên thừa hiểu rằng, đây chẳng qua là lời thoái thác của ba.
Cô bé che miệng lùi lại một bước nhỏ, dùng tay xoa xoa cái bụng tròn xoe của mình, cười ngây thơ: “Ba, hôm nay con ăn thịt gà hầm khoai tây rồi, không ăn nổi trứng nữa đâu.”
“Ba, ngày nào mẹ cũng luộc trứng cho con và em gái cùng bà nội ăn.”
Nghe lời Đại Xuân nói, cảm giác kỳ lạ vừa rồi lại ập đến.
Lâm An bất giác nhìn Từ Uyển Ninh, lại thấy sự chú ý của cô luôn đặt vào hai cuốn vở nhỏ.
Lúc này anh mới cúi đầu ăn mì.
Tuy đã để một lúc, nhưng mì không bị nở trương, ăn vào miệng rất dai.
Ăn miếng đầu tiên, Lâm An còn không để ý, đợi ăn thêm vài miếng, anh bất giác đẩy nhanh tốc độ ăn.
Rõ ràng chỉ là bát mì nước dùng thanh đạm bình thường, nhưng hương vị ngon đến mức khiến người ta thòm thèm.
Đến cuối cùng, anh vậy mà lại húp sạch không còn một giọt nước dùng.
Từ Uyển Ninh nhìn chiếc bát trống trơn, mới có khái niệm rõ ràng hơn về sức ăn của một quân nhân.
“Hay là, em đi nấu thêm một bát nữa nhé?”
“Không cần phiền đâu, tôi ăn no rồi.”
Mẹ Lâm nhìn dáng vẻ tương kính như tân nhưng lại có phần khách sáo xa cách của hai người, bất giác giục: “Trời cũng không còn sớm nữa, Tiểu An đi đường xa như vậy, chắc chắn là mệt mỏi rồi, hay là nghỉ ngơi sớm đi.”
Trong phòng ngủ, Lâm An ngồi trên chiếc ghế duy nhất, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Từ Uyển Ninh đang bồn chồn vò vạt áo.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Từ Uyển Ninh chỉ đành cắn răng nói: “Em có thể giải thích.”
“Được.”
Từ Uyển Ninh đem những lời đã tập dượt hàng chục lần trong lòng nói ra.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cô đã sớm giàn giụa nước mắt, ánh mắt nhìn Lâm An cũng thêm vài phần hờn trách: “Em thừa nhận, trong một số chuyện em quả thực có hơi quá đáng, nhưng anh là chồng em, càng là cha của bọn trẻ, không nên nghi ngờ em như vậy.”
Dáng vẻ đó, cứ như thể người thực sự làm sai là Lâm An vậy.
Cảm giác kỳ lạ trong lòng Lâm An càng thêm mãnh liệt.
Trước đây, cho dù làm sai chuyện gì, Từ Uyển Ninh cũng chỉ vừa ăn cướp vừa la làng, dùng thái độ ngang ngược và nóng nảy để giải quyết vấn đề, đã bao giờ hạ mình như thế này?
Kể cả khi cô có ý đồ khác.
Cũng không biết mấy tháng anh vắng nhà, cô đã phải trải qua những chuyện gì, cứ như biến thành một người khác vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



