“Tôi là do Cố Tuấn giới thiệu tới, không bán cô ăn nói thế nào với cậu ta?!”
Từ Uyển Ninh nhận ra cảm xúc của hai đứa trẻ không đúng, trong lòng thầm thở dài, xem ra chúng cũng biết chuyện giữa nguyên chủ và Cố Tuấn…
Ý tưởng bán con đổi lấy tiền cũng là do Cố Tuấn đưa ra, gã và Lý Thiến Thiến làm con buôn ở chợ đen, thiếu một khoản vốn, liền nhắm vào hai đứa con của nguyên chủ, còn cố ý tìm bà mối tới.
Ngặt nỗi nguyên chủ giống như bị bỏ bùa, Cố Tuấn nói gì cô cũng nghe nấy, chỉ mong gã có thể tha thứ cho cô, quay lại với cô.
Thấy Từ Uyển Ninh không nói lời nào, người phụ nữ tưởng cô sợ rồi.
“Nhanh nhẹn lên, cô bên này giao đứa trẻ cho tôi, tôi bên kia sẽ đưa tiền cho Cố Tuấn!”
“Tiền đã đưa cho Cố Tuấn, vậy bà đi mà đòi con từ cậu ta!”
Từ Uyển Ninh tức đến bật cười, nguyên chủ đúng là một kẻ ngốc nghếch hết thuốc chữa, vừa ngu xuẩn vừa xấu xa, bị người ta đùa bỡn trong lòng bàn tay mà còn đắc ý.
“Này, cô!”
Người phụ nữ còn muốn dây dưa, Từ Uyển Ninh đẩy mạnh bà ta ra, hung dữ nói: “Còn không đi, tôi sẽ tố cáo cả bà và Cố Tuấn lên ủy ban thôn!”
Nói xong, cô bế Yêu Muội đang co rúm lại vì sợ hãi lên, để cậu bé đi theo sau mình, đi về phía ngôi nhà ngói ở đầu thôn phía đông.
“Mẹ, mẹ không bán bọn con nữa sao?”
Yêu Muội dựa vào lòng cô, đôi mắt to tròn ngấn nước tủi thân nhìn cô.
“Không bán nữa, mẹ sẽ không bao giờ bán các con nữa! Trước kia là mẹ không tốt, sau này sẽ không thế nữa, Yêu Muội và Đại Xuân tin mẹ có được không?”
“Vâng!”
Yêu Muội cười ngọt ngào, thơm “chụt” một cái lên má Từ Uyển Ninh.
Đại Xuân không nói gì, đánh giá Từ Uyển Ninh như một ông cụ non, luôn cảm thấy hôm nay cô không giống ngày thường, trước kia cô chưa bao giờ bế em gái.
Nhưng người phụ nữ này luôn biết lừa người, sáng nay chính là lừa chúng rằng sau núi có quả ngọt, Đại Xuân và Yêu Muội mới đi theo cô ra ngoài.
Từ Uyển Ninh liếc nhìn hai đứa trẻ, trong lòng lẩm bẩm, xem ra con trai khó công lược hơn, phỏng chừng là giống nam chính…
Về đến nhà, mẹ Lâm vội vàng gọi cháu trai cháu gái đến trước mặt.
Bà một mình nuôi nam chính khôn lớn, vì làm việc quá sức nên mang đầy bệnh tật, hai ngày nay vừa hay bệnh đau chân tái phát, không xuống giường được, lúc này mới để nguyên chủ lợi dụng sơ hở.
Mẹ Lâm thấy bọn trẻ vẫn khỏe mạnh, không thiếu một sợi tóc nào, mới từ từ thở phào nhẹ nhõm hỏi chúng vừa đi đâu.
Yêu Muội liếc nhìn Từ Uyển Ninh không nói gì.
Đại Xuân cũng không gọi mẹ, chỉ vào Từ Uyển Ninh: “Bà ấy đưa bọn con đi gặp bà mối, định bán con và em gái.”
“Tạo nghiệp mà.”
Mẹ Lâm thở dài, đấm thùm thụp vào đôi chân không nghe lời của mình để trút giận.
Suýt chút nữa, chỉ suýt chút nữa thôi là bà không được gặp lại đứa cháu đích tôn của mình rồi. Nhà họ Lâm bọn họ đã tạo nghiệp gì mà rước vào cửa một kẻ phá hoại gia đình thế này!
Nhìn mẹ chồng sụp đổ trút giận, Từ Uyển Ninh trốn sang một bên không dám lên tiếng, ôi chao ôi, cô cũng không thích nguyên chủ, họ là đồng minh mà!
Một lát sau, mẹ Lâm như thỏa hiệp móc từ cạp quần ra ba đồng đưa cho Từ Uyển Ninh.
“Mẹ chỉ còn ngần này tiền dưỡng lão thôi, con cầm lấy mà tiêu, chỉ cần không bán Đại Xuân và Yêu Muội là được.”
“Cái chân này của mẹ hai ngày nữa là có thể xuống ruộng kiếm công điểm, sẽ không để ba mẹ con bị đói đâu.”
Từ Uyển Ninh ở bên cạnh rụt rè nghe, trong lòng thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Nhà người ta đều là mẹ chồng hành hạ con dâu, đến chỗ nguyên chủ lại đảo ngược hoàn toàn, rốt cuộc nguyên chủ đã làm gì mà dọa bà lão sợ đến mức này.
Không được, cô nhất định phải thay đổi ấn tượng của mình trong mắt mẹ nam chính, đem trả lại ba đồng vừa bị nhét vào tay.
“Mẹ, con nghĩ thông suốt rồi, con sẽ một lòng một dạ sống với Lâm An, ở bên hai đứa trẻ hiếu thuận với mẹ!”
Miệng Từ Uyển Ninh như bôi mật, dỗ dành mẹ Lâm ngẩn người. Từ khi cô về làm dâu, đây là lần đầu tiên bà biết cô con dâu này biết nói tiếng người.
Nói xong, Từ Uyển Ninh vậy mà lại quay người đi vào bếp nhóm lửa nấu cơm.
Muốn nắm bắt trái tim một người, trước tiên phải nắm bắt dạ dày của người đó, trở lại lĩnh vực quen thuộc của mình, Từ Uyển Ninh tràn đầy tự tin.
Nhưng khoảnh khắc mở túi lương thực ra, cô ngớ người, trong nhà chỉ có một nắm nhỏ bột ngô, ngoài ra toàn là cao lương và các loại đậu tạp…
Hóa ra nguyên chủ thà để mình và con cái ăn cám nuốt rau, cũng phải cống nạp cho đôi cẩu nam nữ kia. Thảo nào hai đứa trẻ, một đứa hơn bốn tuổi, một đứa hơn năm tuổi, nhìn cứ như con nhà người ta hai ba tuổi vậy. Cứ ăn những thứ này, dinh dưỡng theo kịp mới là lạ.
Có bột mới gột nên hồ, Từ Uyển Ninh cảm thấy khó xử, vô cùng nhớ nhung cửa hàng bách hóa thực phẩm tươi sống do chính tay cô gây dựng ở kiếp trước.
Trong nháy mắt, một tia sáng trắng lóe lên trước mắt, không gian cô đang đứng đã thay đổi, không còn là căn bếp nông thôn xám xịt nữa, mà là siêu thị thực phẩm tươi sống An Tâm do cô sáng lập ở kiếp trước.
Rau củ, thịt thà, hải sản, trái cây, phân loại rõ ràng, đều là chất lượng hàng đầu thế giới!
Cherry, táo Envy, vải thiều Tăng Thành tỏa ra mùi thơm quyến rũ, tôm hùm Boston, cua hoàng đế Úc giương nanh múa vuốt trong bể nước…
Từ Uyển Ninh vuốt ve miếng thịt bò Wagyu cấp 5A nạc mỡ đan xen trước mắt, kinh ngạc lẩm bẩm: “Mình đây là kích hoạt bàn tay vàng rồi sao?!”
Ở thời đại này không có gì quan trọng hơn cái ăn. Có bàn tay vàng này đừng nói là nuôi sống hai đứa nhỏ và một bà mẹ già. Cho dù có thêm một đám người nữa cô cũng nuôi nổi.
Từ Uyển Ninh cảm thấy mới mẻ, đi đi lại lại vài lần, chuyển một ít gạo và bột mì ra ngoài, cô kinh ngạc phát hiện, bất kể mình lấy thứ gì từ không gian, khi quay lại chỗ cũ sẽ lại được bổ sung những thứ y hệt.
Dựa theo điều kiện vật chất của thời đại này, Từ Uyển Ninh lấy một con gà thả đồi, lại lấy thêm rau củ ăn kèm và gia vị, dự định làm món gà kho vàng bồi bổ cơ thể cho bọn trẻ.
Lửa trong bếp cháy rực, chảo nóng đổ dầu, cho hành gừng tỏi vào phi thơm, lại thêm đường phèn thắng đến khi có màu vàng nâu, cho thịt gà vào đảo đều lên màu, đun nhỏ lửa liu riu…
Trong nhà, ba bà cháu nép vào nhau.
Mẹ Lâm nhìn khuôn mặt gầy gò của bọn trẻ và bộ quần áo không nhìn ra màu sắc trên người mà thầm rơi nước mắt, chỉ hận đôi chân mình vô dụng, không thể chăm sóc tốt cho hai đứa cháu.
Mùi thơm từ bên ngoài bay vào, Yêu Muội khịt khịt mũi.
“Thơm quá, chắc chắn là mẹ đang làm đồ ăn ngon cho chúng ta.”
“Đừng ngốc nữa, bà ấy chắc chắn là làm cho cái tên Cố Tuấn kia!” Đại Xuân bĩu môi, một câu nói dập tắt ảo tưởng của Yêu Muội.
Nguyên chủ hễ làm đồ ăn ngon chắc chắn sẽ bưng cho Cố Tuấn, hai đứa trẻ đừng nói là ăn, đến một ngụm canh cũng không được húp.
Mấy ngày nay mẹ Lâm không xuống giường được, nguyên chủ liền cho chúng ăn hồ bột ngô loãng như nước, căn bản không no bụng.
Yêu Muội ỉu xìu cúi đầu, vén khe rèm cửa nhìn trộm.
Nhìn thấy cái đầu nhỏ thò ra, Từ Uyển Ninh cười vẫy tay với cô bé: “Cục cưng lại đây giúp mẹ nếm thử xem, còn phải thêm chút muối nữa không?”
Yêu Muội ngập ngừng bước một chân ra rồi lại rụt về, sợ lại bị đánh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



