“Tình Tuyết, tang lễ của chú Phạm và dì Tưởng tuy đã lo liệu xong xuôi, nhưng trong lòng mình vẫn đau xót vô cùng. Mấy đêm nay mình gần như không ngủ được, cứ nhớ đến họ mãi. Hình ảnh và giọng nói của họ như khắc sâu trong đầu mình vậy. Suy bụng ta ra bụng người, cậu chắc hẳn còn đau lòng hơn mình. Nếu không thì hôm nhận phiếu điểm tốt nghiệp cấp 3, cậu cũng sẽ không thất thần đến mức bị ngã đập đầu vào bàn, suýt thì ngất xỉu như vậy.”
Trong lòng thầm nghiến răng mắng Phạm Tình Tuyết mấy câu đáng đời, Đinh Ninh lấy khăn tay ra lau nước mắt, rồi hiên ngang lẫm liệt đứng dậy.
“Chú Phạm và dì Tưởng nếu còn sống, chắc chắn cũng không muốn thấy cậu cứ mãi suy sụp như vậy. Ở nông thôn còn biết bao anh chị em nông dân không đủ ăn, không đủ mặc đang chờ chúng ta đến giúp đỡ. So với họ, chút đau khổ của chúng ta có đáng là gì đâu?”
Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Phạm Tình Tuyết.
“Cô giáo Ngô từng nói rồi, thanh niên chúng ta khi đến nông thôn thì ‘tương lai vô cùng rộng mở’; mình tin rằng chú Phạm và dì Tưởng chắc chắn cũng hy vọng cậu có thể mạnh mẽ đứng lên, gạt bỏ chuyện riêng, cống hiến cả đời cho đất nước!”
Đối diện với màn diễn xuất còn khá vụng về của Đinh Ninh, Phạm Tình Tuyết âm thầm trợn trắng mắt.
Nhưng ngoài mặt, cô vẫn giữ vẻ bình thản, giọng nói nhàn nhạt:
“Làm sao cậu biết ba mẹ tôi nghĩ như vậy? Cậu là giun trong bụng họ à?”
Đinh Tuệ hứa với Đinh Ninh rằng, chỉ cần lừa được nguyên chủ xuống nông thôn, mỗi tháng cô ta sẽ cho Đinh Ninh phiếu gạo năm cân và một thước vải vụn. Đồng thời còn cam kết sau này khi Đinh Ninh kết hôn, sẽ tặng cho cô ta một tấm phiếu xe đạp làm của hồi môn.
Chính vì những lợi ích ấy mà Đinh Ninh mới cam tâm chấp nhận số phận đi làm thanh niên trí thức.
Đáng tiếc, Phạm Tình Tuyết bây giờ đã không còn là nguyên chủ nữa. Cô không ngốc đến nỗi bước vào cái hố mà họ đã bày sẵn.
Làm nhân viên bán hàng chẳng phải tốt hơn sao? Công việc vừa nhẹ nhàng, lại thể diện, tiền lương và tem phiếu cũng không ít. Có ngu mới đi theo bọn họ xuống nông thôn!
Người dân thành phố mỗi tháng chỉ được phát 27 cân phiếu gạo, trong đó gồm 3 cân gạo trắng và 24 cân lương thực thô.
Những xí nghiệp lớn như Nhà máy cơ khí thông dụng thì chế độ tốt hơn một chút. Công nhân chính thức thuộc lao động chân tay mỗi tháng có thể nhận 35 cân phiếu gạo, gồm 6 cân gạo trắng và 29 cân lương thực thô, ngoài ra còn có phụ cấp ca đêm.
Nhưng dù vậy, ngay cả gia đình công nhân viên chức cũng vẫn phải thắt lưng buộc bụng, chi tiêu cẩn thận mới đủ sống qua ngày.
Nhà mẹ đẻ của Đinh Tuệ kinh tế khó khăn. Vì thế cô ta thường lén mang bớt phần lương thực của mình về trợ cấp cho gia đình bên ngoại. Tưởng Thư Lan tuy biết chuyện nhưng chỉ mở một mắt nhắm một mắt, coi như không hay biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

