Cô mơ hồ nhớ từng đọc trong hồi ký của một nhà nghiên cứu khoa học rằng, ông tình cờ nhặt được vài cuốn trong bộ sách này ở trạm phế liệu. Sau khi ngày đêm nghiên cứu kỹ lưỡng, ông đã thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm quốc gia.
Thở dài một tiếng, Phạm Tình Tuyết nghĩ: có thời gian, cô cũng nên đến trạm phế liệu thử “đào bảo”. Biết đâu không chỉ tìm được sách mà còn có thể nhặt được không ít thứ quý giá, sau này đều có thể trở thành tài sản đáng kể.
Vào khoảng giữa và cuối thập niên 70, các trường tiểu học và trung học ở nhiều nơi không có chương trình giảng dạy và giáo trình thống nhất.
Chế độ học toàn thời gian kéo dài chín năm, gồm năm năm tiểu học, hai năm trung học cơ sở và hai năm trung học phổ thông. Khi ấy, việc học không được xem là điều đáng tự hào, thậm chí đến trường cũng không hẳn vì mục đích học tập, khiến kiến thức bị đứt gãy nghiêm trọng.
Mãi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục, từ lúc công bố tin tức đến ngày thi chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng. Nhà xuất bản vội vàng đúc lại bản in chữ chì, sắp chữ và in ấn bộ Tự học Toán Lý Hóa. Dù đã cố gắng chạy đua với thời gian nhưng trước kỳ thi họ cũng chỉ kịp in xong cuốn Đại số tập một.
Vì khi ấy trên thị trường chỉ có đúng một cuốn sách ôn tập chuyên môn như vậy, nên không hề quá lời khi nói rằng vô số người tranh nhau đến mức “vỡ đầu chảy máu” vì nó. Rất nhiều phụ huynh thí sinh, vừa nghe tin hiệu sách Tân Hoa trong thành phố nhập về cuốn Đại số (tập 1), đã thức trắng cả đêm hôm trước để xếp hàng mua.
Những ai có người thân ở Ma Đô thì càng tìm mọi cách nhờ vả, dù là họ hàng xa đến mấy cũng cố bấu víu. Có người vất vả lắm mới xin được địa chỉ, rồi viết thư tha thiết nhờ mua giúp một cuốn Đại số gửi về.
Phạm Tình Tuyết khẽ thở dài, trong ánh mắt thoáng hiện chút buồn bã xen lẫn hoài niệm.
Cô nhớ những hiệu sách và thư viện thời hiện đại biết bao, cũng nhớ cả mạng lưới internet phát triển.
Bất đắc dĩ rời khỏi hiệu sách Tân Hoa, cô uể oải bước dọc theo con phố chính nóng hầm hập để về nhà.
Rẽ qua hai con ngõ, bỗng nhiên cô chú ý thấy một người đàn ông trung niên đang dắt xe đạp, trên xe chở một sọt đồ. Ông ta vừa dùng chiếc khăn vắt trên cổ lau mồ hôi, vừa đảo mắt nhìn quanh. Thấy không có ai để ý, ông nhanh chóng lách mình, biến mất sau một cây liễu lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)