Tôn Tiểu Điệp cúi xuống nhìn, ánh mắt dừng lại trên nét chữ của Phạm Tình Tuyết.
Nét chữ thanh tú, tinh tế, thần thái thanh nhã, cốt cách thanh thoát.
Tôn Tiểu Điệp nâng niu nhìn đi nhìn lại mấy lần nét chữ ấy, rồi mới nhận lấy tiền và tem phiếu đầu bếp Lý đưa, cẩn thận dùng tờ giấy danh sách gói lại, bỏ vào túi áo trong, giữ gìn thật kỹ.
Đã nhận lời giúp người khác thì phải làm cho đến nơi đến chốn, không thể có chút sơ suất nào.
“Chữ cậu đẹp thật đấy.” Tôn Tiểu Điệp kéo Phạm Tình Tuyết cùng quay lại cửa hàng bách hóa, vừa đi vừa nói, “Chữ mình thì xấu như gà bới, vì chuyện này mà Nghiêm Văn Bác không ít lần chê cười mình.”
Phạm Tình Tuyết nghiêng đầu nhìn cô ấy, thấy cô ấy bĩu môi, trong lời nói lại lộ ra vẻ thân quen với Nghiêm Văn Bác, khẽ nhướng mày.
“Nếu muốn viết đẹp thì phải luyện nhiều, chép lại thêm các thể chữ của những nhà thư pháp nổi tiếng.” Cô đưa tay vén nhẹ lọn tóc mai, gài ra sau tai, để lộ nốt ruồi đỏ nhỏ nơi vành tai.
Tôn Tiểu Điệp bước nhanh lên trước hai bước, rồi quay người lại đi giật lùi đối diện với cô: “Cậu cũng biết rồi đấy, hồi đi học đâu có coi trọng cái này. Mình ở trường chẳng viết được bao nhiêu chữ, còn không bằng sau khi đi làm viết nhiều hơn.” Nói xong, cô cười hì hì kéo nhẹ bím tóc, hoàn toàn không để tâm.
Cảm nhận được sự nhiệt tình và chân thành của Tôn Tiểu Điệp, để đáp lại, Phạm Tình Tuyết khẽ mỉm cười: “Hai quầy của chúng ta gần nhau, hay là sau này mình dạy cậu luyện chữ nhé?”
Có lẽ, có một người đồng nghiệp mới ngây thơ đáng yêu như Tôn Tiểu Điệp làm bạn cũng không tệ.
Tôn Tiểu Điệp chợt khựng lại, kinh ngạc há miệng, một lúc lâu sau mới vui mừng hỏi: “Thật không?”
Phạm Tình Tuyết gật đầu, nụ cười dịu dàng.
“Cậu đúng là người tốt!” Tôn Tiểu Điệp đột nhiên ôm lấy cánh tay cô, lắc lắc đầy phấn khích, khóe mắt đuôi mày đều tràn ngập ý cười.
Phạm Tình Tuyết bất ngờ được phát “thẻ người tốt”: “…”
Tạm biệt Tôn Tiểu Điệp, Phạm Tình Tuyết men theo con phố mang đậm hơi thở thập niên 70, thong thả dạo bước.
Ngói đen, tường cũ, cầu nhỏ nước chảy; mặt đường sạch sẽ, gọn gàng, người qua lại thưa thớt.
Trên những bức tường quét vôi trắng dán đầy khẩu hiệu và tranh tuyên truyền như: “Toàn dân phòng dịch, đập tan chiến tranh vi khuẩn của đế quốc Mỹ”, “Ba điều kỷ luật, tám điều chú ý”, “Chuẩn bị chiến tranh, đề phòng thiên tai, vì nhân dân”, … Dấu ấn thời đại hiện rõ khắp nơi.
Thành phố Lâm Cảnh không lớn cũng không nhỏ, có bốn nhà máy quốc doanh: nhà máy cơ khí thông dụng, nhà máy tráng men, nhà máy hoá phẩm Hồng Kỳ và nhà máy dệt. Ngoài ra còn có các đơn vị quốc doanh như cửa hàng bách hóa quốc doanh, trạm thực phẩm, trạm lương thực, tiệm cơm quốc doanh…
Đi dạo một vòng, gương mặt Phạm Tình Tuyết đã bị nắng chiếu ửng đỏ. Cô biết nếu đi tiếp e là sẽ bị say nắng, chi bằng tìm chỗ nào đó tránh nắng.
Xoa xoa cái bụng trống rỗng, cô đổi hướng bước vào tiệm cơm quốc doanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)