Tim Phạm Tình Tuyết đập thình thịch. Những ngón tay trắng nõn khẽ run lên khi rời khỏi nốt ruồi son nơi vành tai. Ngay lập tức, ý thức của cô bị kéo ra, trở lại căn phòng nhỏ chật chội ở hiện thực.
Đồ vật bên trong có thể lấy ra sử dụng, còn đồ từ bên ngoài cũng có thể cất vào để bảo quản.
Cô thử dùng ý thức điều khiển các dụng cụ trong đó để chế tạo một loại sữa dưỡng thể đơn giản, không ngờ lại thành công.
Điều này có nghĩa là không gian nhỏ của cô vẫn giữ lại một phần chức năng của phòng làm việc.
Nghĩ đến đây, Phạm Tình Tuyết không nhịn được khẽ bật cười.
Nụ cười khiến má lúm đồng tiền nơi khóe má hiện ra, trông vô cùng đáng yêu.
Sau khi hoàn toàn tiếp nhận “bàn tay vàng” thuộc về mình, Phạm Tình Tuyết cảm thấy tự tin hơn hẳn. Cô đưa tay sờ nhẹ vết thương trên trán, lúc này mới rảnh rỗi quan sát kỹ ngôi nhà hiện tại của mình.
Căn phòng nhỏ cô ở chỉ khoảng bốn mét vuông, bên trong đặt một chiếc giường đơn và một bàn học đơn giản.
Dưới gầm giường là một chiếc rương gỗ sơn đỏ cỡ nhỏ, bên trong đựng vài bộ quần áo ít ỏi của nguyên chủ.
Trên bàn học chồng mấy cuốn sách giáo khoa cấp ba và vở bài tập.
Các cuốn Ngữ văn, Toán học, Chính trị, Vật lý, Hóa học… đều mang đậm dấu ấn của thời đại. Lật vài trang, đập vào mắt phần lớn là những câu nói của các lãnh đạo, giữa từng dòng chữ đều thấp thoáng bầu không khí đấu tranh của thời kỳ đó.
Ngoài ra, Phạm Tình Tuyết còn tìm thấy hai cuốn sách giáo khoa khác là Công nghiệp và Nông nghiệp. Trên bìa là cảnh tượng lao động hăng say, khí thế ngút trời.
Trong những năm không có kỳ thi đại học, sinh viên vào trường chủ yếu thông qua hình thức tiến cử công nông binh. Học sinh tốt nghiệp trung học cơ sở hoặc trung học phổ thông phần lớn hoặc vào nhà máy làm việc, hoặc tham gia sản xuất nông nghiệp.
Vì vậy, việc trong chương trình học xuất hiện các môn như Công nghiệp và Nông nghiệp cũng không có gì lạ.
Trên chiếc bàn học gỗ còn đặt một chiếc bút máy, một cá gương nhỏ, một hộp kem dưỡng da và một cái cốc tráng men.
Dưới gầm bàn là một cái chậu tráng men cùng một đôi giày vải đế cao su trắng tinh.
Ngoài phòng, không biết từ lúc nào Đinh Tuệ và Đinh Ninh đã rời đi. Trong nhà lúc này chỉ còn lại một mình Phạm Tình Tuyết.
Cô xỏ dép lê, đi một vòng quanh căn nhà, nơi từ nay sẽ là chỗ ở của mình.
Căn nhà rộng chừng hơn hai mươi mét vuông, được ngăn bằng các tấm ván gỗ thành bốn phòng nhỏ và một phòng khách. Diện tích các phòng gần như tương đương nhau; ba phòng còn lại chỉ lớn hơn phòng của Phạm Tình Tuyết một hai mét vuông, đồ đạc bên trong cũng rất đơn sơ.
Trong phòng khách đặt một tủ bát khá lớn có cửa kính.
Trên nóc tủ là hai chiếc bình sứ vẽ hình hoa mẫu đơn có cắm chổi lông gà, cùng một chiếc radio nhãn hiệu Đèn Đỏ và một chiếc đồng hồ báo thức hiệu Bắc Cực Tinh.
Ngay trên bức tường phía trên radio có treo chân dung bán thân của vị lãnh đạo vĩ đại.
Cửa kính tủ bát không khóa. Qua lớp kính có thể thấy bên trong đặt nửa hũ đường đỏ, một hũ mạch nha, hơn chục quả trứng gà và nửa gói bánh điểm tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



