Trên cầu thang xoáy, một chiếc thùng giấy màu gỗ được đóng gói chắc chắn đang di chuyển trong không trung với tốc độ chậm chạp. Tiến lại gần nhìn kỹ mới thấy chiếc thùng đó đang được một đôi tay thon dài trắng trẻo ôm đi.
Leo đến tầng hai, Thương Ương đặt mạnh chiếc thùng giấy xuống đất phát ra tiếng "bộp". Cô thở hổn hển rồi đưa tay chống lên cái eo hơi nhức mỏi và ngửa người ra sau một chút. Lòng bàn tay cô bị sợi dây nilon trên mặt thùng giấy hằn lên những dấu vết sâu hoắm trông vô cùng nhức mắt.
Trời đất ơi, đã quá lâu rồi cô không tập thể dục nên mới chỉ bê đồ một chút mà đã mệt muốn đứt hơi. Phải chăng đây chính là sự trừng phạt cho việc cô đã trốn chạy bộ tám trăm mét trong giờ thể dục sao?
Nếu nói việc phải dậy sớm đi học là nguyên nhân hàng đầu khiến cô không muốn đến trường, thì nguyên nhân thứ hai chính là đường chạy tám trăm mét chết tiệt kia. Thế nên mỗi khi đến giờ chạy bộ, cô đều giả vờ đau bụng rồi lẻn vào nhà vệ sinh để trốn tránh.
Sau khi thở dài một hơi đầy thâm trầm, Thương Ương đành cam chịu cúi người xuống và đẩy chiếc thùng giấy về phía trước. Cuối cùng cô dừng lại trước một cánh cửa rồi đưa tay gõ nhẹ hai tiếng.
Một tràng tiếng bước chân sột soạt tiến lại gần rồi cánh cửa được mở ra từ bên trong. Thương Dịch đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, trên vai quàng một chiếc tai nghe màu xám bạc. Khi nhìn thấy người đứng đó là Thương Ương, cậu ấy có chút ngẩn ngơ trong giây lát.
Đặc biệt là khi ánh mắt cậu hạ xuống, nhận ra bên cạnh chân Thương Ương còn có một chiếc thùng giấy khá lớn.
Thương Dịch hiếm khi chủ động mở lời.
Thương Ương cầm con dao nhỏ rạch bao bì ra, rồi nở một nụ cười bí ẩn với cậu: “Quà tặng em đó.”
Quà tặng sao?
Thương Dịch lập tức ngước đôi mắt đen láy sáng rực lên, trong lòng thầm dấy lên một tia mong đợi. Đây là lần đầu tiên cậu nhận được quà từ Thương Ương, hơn nữa lại là một chiếc thùng lớn như vậy, không biết cô sẽ tặng cậu thứ gì đây…
Một phút sau.
Nhìn thấy chiếc máy sưởi trên mặt đất, Thương Dịch rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Nếu cảm nhận nhiệt độ của cậu không có vấn đề gì, thì hiện tại chắc chắn vẫn chưa tới lúc phải dùng đến thứ này.
Hơn nữa trong nhà vốn đã có hệ thống sưởi sàn.
Thương Ương nhìn chiếc máy sưởi “Mặt trời nhỏ” cỡ lớn đã lắp ráp xong, nụ cười trên môi cô vô cùng rạng rỡ: “Thích không? Đây chính là Mặt trời nhỏ đó nha.” Sưởi ấm cho em suốt cả mùa đông cũng không thành vấn đề.
Vì sợ Thương Dịch không cảm nhận đủ hơi ấm, cô còn đặc biệt chọn loại kích thước lớn nhất. Chắc hẳn trên đời này không có nhiều người chị gái dụng tâm lương khổ như cô đâu.
Mặc dù không biết tại sao Thương Ương lại tặng mình thứ này, nhưng chỉ cần nhận được quà là Thương Dịch đã cảm thấy rất vui rồi. Dù cho trên mặt không biểu hiện ra ngoài nhưng cậu vẫn rất thành thật mà gật đầu một cái.
Sau khi cắm điện, ống sợi carbon dần dần tỏa ra ánh sáng đỏ và từng làn khí nóng bốc lên. Cuối cùng, cả một khoảng không gian hình tròn đều được chiếu sáng bởi ánh cam rực rỡ, trông đúng thật là một mặt trời nhỏ.
Thương Dịch chưa từng thấy qua thứ này, nhưng sau khi quan sát kỹ một lúc, cậu đã hiểu được nguyên lý thiết kế của nó.
Hơi ấm ập đến đúng như mong đợi, chỉ có điều hơi ấm này có chút hơi quá mức. Chỉ một lát sau, một lớp mồ hôi mỏng đã lấm tấm trên lưng cậu vì nóng.
Cậu âm thầm nới lỏng cổ áo rồi lại liếc nhìn Thương Ương đang ngồi phía sau máy sưởi, định bụng sẽ tắt nó đi. Thế nhưng khi tay cậu vừa định đưa ra thì đã bị Thương Ương, người đang mải chơi điện thoại, bắt quả tang ngay lập tức.
Một giọng nói có chút tùy tiện và bỡn cợt vang lên trong căn phòng gọn gàng, thanh nhã này.
“Rụt tay lại đi, nghe lời nào, hãy tận hưởng hơi ấm từ Mặt trời nhỏ cho thật tốt vào.”
Hãy cảm nhận cho đến khi sau này em không còn muốn cảm nhận nữa mới thôi, tốt nhất là cứ hễ nghĩ đến hai chữ "ấm áp" hay "mặt trời" là em sẽ cảm thấy dị ứng luôn.
———
Cuối tuần.
Không khí lạnh lẽo luân chuyển trong phòng, trên bàn trà vẫn còn sót lại tàn tro của nến thơm đang tỏa ra mùi hương thanh khiết yếu ớt. Tấm rèm nhung mềm mại ngăn cách ánh nắng bên ngoài, không để nó phá vỡ thế giới nhỏ tĩnh lặng này.
Cộc cộc cộc…
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng của dì Triệu khẽ truyền vào trong phòng: “Tiểu thư ơi, dậy thôi ạ, hôm nay chúng ta phải đi thăm Lão Phùng đấy.”
Bên trong phòng vẫn không hề có tiếng động gì.
Hôm nay là ngày đến nhà Lão Phùng, một giờ đúng tài xế sẽ đưa họ đi, mà bây giờ đã là mười hai giờ rưỡi rồi, nếu không dậy ngay thì sẽ không kịp mất.
Bà lại gõ cửa thêm vài cái nữa nhưng bên trong vẫn im lìm. Bà bắt đầu cảm thấy lo lắng vì bên cạnh bà còn có một Thương Dịch đang đứng đó với ánh mắt mong chờ mòn mỏi. Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra khao khát trong đáy mắt mình rõ ràng đến nhường nào.
Vì Thương Ương sẽ cùng ra ngoài với mình nên hôm nay Thương Dịch dậy rất sớm. Sau khi ăn sáng xong, cậu liền về phòng sửa soạn, mặc quần áo mới và còn chăm chút lại cả mái tóc.
Đây là lần đầu tiên trong mấy năm qua đại tiểu thư mới bằng lòng đi cùng tiểu thiếu gia. Nhìn thấy tiểu thiếu gia rõ ràng là rất mong chờ nhưng lại không dám làm gì, dì Triệu hạ quyết tâm, trực tiếp mở cửa đi vào.
Thương Dịch nhìn thấy cảnh này thì: (°_°)!
“Đại tiểu thư, đến lúc phải dậy rồi, hôm nay là ngày cô và tiểu thiếu gia cùng đi thăm Lão Phùng đấy ạ!”
Lão Phùng!
Trên giường, Thương Ương đang mơ thấy mình phải vào tù ăn cơm và bị người ta cướp mất miếng đùi gà yêu thích nhất thì đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cô bật dậy ngay lập tức, diễn lại một màn xác sống sống dậy phiên bản đời thực.
Động tác đó, tốc độ đó nhanh đến mức dì Triệu, người không biết mình đã chạm phải từ khóa nào, cũng phải giật bắn mình kinh hãi.
Thương Ương ngơ ngác nhìn dì Triệu đang nghệch mặt ra đối diện. Cô chớp mắt vài cái rồi vội vàng vớ lấy chiếc điện thoại bên gối, nhìn thấy đã mười hai giờ bốn mươi rồi!
Cô lập tức nhảy xuống giường chạy thẳng vào phòng vệ sinh. Rất nhanh sau đó tiếng nước chảy đã vang lên, cô nhanh chóng hoàn thành ba động tác lấy kem đánh răng, súc miệng, cho vào miệng rồi hét lớn:
“Dì Triệu giúp cháu lấy quần áo định mặc qua đây với ạ!”
“Được được được, tôi đi lấy cho cô ngay đây!”
Dì Triệu vốn đã chuẩn bị tinh thần bị mắng xối xả vì đánh thức Thương Ương, nay thấy cô không hề nổi giận thì trên mặt bỗng hiện lên nụ cười mừng rỡ. Bà vội vàng đáp lời rồi chạy vào phòng thay đồ lấy một bộ quần áo sạch sẽ đưa vào phòng vệ sinh.
Tám phút sau, Thương Ương đã xuống đến tầng dưới, vừa kịp lúc để ra ngoài.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, khoác bên ngoài là áo len gile họa tiết quả trám, bên dưới là chân váy ngắn cùng màu và đôi tất cao cổ che đi bắp chân. Đây hoàn toàn là phong cách của một thiếu nữ trường học thanh xuân xinh đẹp.
Thương Dịch đã đợi sẵn ở bên dưới liền đưa cho cô một chiếc bánh sừng bò vừa mới làm xong. Thương Ương chưa kịp ăn cơm nên vô cùng cảm động, cô đưa tay xoa đầu cậu một cái: “Ngoan lắm, không uổng công chị thương em, lấy thêm cho chị hộp sữa chua nữa đi.”
“Em lấy rồi.”
Thương Dịch khẽ lắc lắc hộp sữa chua ở tay kia.
Thời gian gần đây Thương Ương sáng nào cũng phải uống một hộp sữa chua, cậu vẫn luôn ghi nhớ điều đó.
Sau khi lên xe Thương Ương mới phát hiện ra mình và Thương Dịch mặc đồ rất giống nhau. Cả hai đều mặc sơ mi và áo len, hơn nữa tông màu cũng y hệt. Nếu đeo thêm cho Thương Dịch một bộ tóc giả thì chắc chắn người ngoài sẽ bảo hai người là một cặp song sinh.
Nghĩ đến bộ dạng Thương Dịch trưng ra khuôn mặt lạnh lùng mà lại đội tóc giả, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Sau đó cô quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt đầy thắc mắc của Thương Dịch.
“Chị cười cái gì thế?”
Mấy ngày nay tần suất mở lời của Thương Dịch tăng lên rõ rệt, dĩ nhiên là chỉ giới hạn với riêng Thương Ương mà thôi.
Thương Ương nhấp một ngụm sữa chua, khóe môi cong lên một độ cong tinh nghịch. Chiếc răng khểnh thấp thoáng hiện ra bên khóe môi như cánh hoa được ánh mặt trời hôn lên, vừa xinh đẹp lại vừa rạng rỡ.
“Chị đang cười là nếu đeo thêm cho em bộ tóc giả thì trông hai chúng ta cứ như một cặp song sinh vậy.”
Tài xế bác Trần nghe thấy câu này cũng bật cười theo. Trong đầu ông cũng tưởng tượng ra cảnh tiểu thiếu gia để tóc dài, chẳng phải là trông giống hệt đại tiểu thư sao?
Thương Dịch nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô, hàng lông mi dày khẽ rung động. Cậu cất giọng trong trẻo như dòng suối trong khe núi mà nói:
“Chúng ta vốn dĩ là vậy mà.” Song sinh long phụng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


