Thương Ương và Thương Dịch là hai chị em song sinh, nhưng mối quan hệ giữa họ không hề tốt đẹp và lý do thì rất đơn giản. Từ nhỏ đến lớn những thứ họ sở hữu đều giống nhau, nhưng vì Thương Dịch thông minh hơn nên đôi khi ánh mắt Thương Viên Lận nhìn cô lại thoáng chút thất vọng.
Sau khi Ninh Uyển Quân nhận ra điều này, bà ta liền dành cho Thương Ương sự yêu thương đặc biệt. Bà ta cố tình để cô cảm nhận rõ ràng sự thiên vị đó, còn Thương Ương cũng không phụ sự mong đợi của bà ta khi quả thực rất nông nổi, chỉ cần một hai câu nói khích bác là đã khiến tình cảm chị em họ sứt mẻ.
Sự yêu thương bà ta dành cho Thương Ương càng nặng nề bao nhiêu thì cô lại càng lún sâu vào đó bấy nhiêu. Về sau bà ta chỉ cần đưa những thứ giống hệt nhau cho cả hai người là Thương Ương sẽ vì thế mà ghét bỏ Thương Dịch.
Bởi lẽ Ninh Uyển Quân luôn truyền đạt cho Thương Ương một tư tưởng rằng, nếu cha đã thích Thương Dịch hơn thì dì phải thương cô nhiều hơn nữa, như thế mới gọi là "công bằng".
"Được thôi."
"Ương Ương con không..." Hả?
Ninh Uyển Quân vừa thốt ra lời mới phản ứng lại được câu nói vừa rồi của Thương Ương. Bà ta nhất thời há miệng nhìn cô với ánh mắt có chút ngơ ngác.
Còn Thương Dịch khi nghe thấy câu trả lời này thì đột ngột quay đầu nhìn Thương Ương, trên mặt cũng đầy vẻ không thể tin nổi.
Thương Ương không động vào bát canh Ninh Uyển Quân đưa, mà cầm thìa múc canh cho vào bát cơm của mình. Cơm chan canh vốn không nhiều dinh dưỡng nhưng cô lại cực kỳ thích ăn.
Dù biết Ninh Uyển Quân không phải hạng người tốt lành gì nhưng ngoài mặt bà ta làm quá chu đáo. Gần đây cô lại vừa đắc tội với Thương Viên Lận, nếu lúc này chửi mắng bà ta quá thậm tệ để bà ta đi mách lẻo với ông già thì không chừng ngày mai cô sẽ bị tống cổ ra nước ngoài ngay.
Ai bảo cô là một đứa con gái vừa ngốc nghếch, vừa xấu tính, lại chẳng được tích sự gì, sắp trở thành kiểu phản diện phá gia chi tử trong lòng Thương Viên Lận rồi. So với người vợ nhỏ dịu dàng như nước kia thì khả năng thắng của cô hoàn toàn bằng không.
Quan trọng nhất vẫn là món đồ pháp lam khảm tơ kia, đợi cô tìm mua được một món quý hiếm mang về thì sẽ lấy lại uy thế trong cái nhà này.
Sự bất an trong lòng Ninh Uyển Quân ngày càng nồng đậm hơn. Bà ta bắt đầu thấy sốt ruột nên chạm nhẹ vào cánh tay Thương Ương, nhưng kết quả lại khiến cô cau mày né tránh.
Bà ta ngượng ngùng thu tay lại, giọng điệu thậm chí còn có phần thấp thỏm khép nép: "Có phải gần đây dì làm điều gì khiến con không vui không? Ương Ương cứ nói với dì nhé, dì sẽ sửa."
Đôi khi Thương Ương thực sự khâm phục những người như Ninh Uyển Quân. Rõ ràng là ghét cô đến chết đi được nhưng vẫn có thể làm ra vẻ hiền thục nết na cho người khác xem, đúng là quá giỏi.
Thật sự là đáng ngưỡng mộ.
Cô thì không thể nào kiểm soát được tính khí của mình như vậy.
Bởi vì cô căn bản chẳng thèm kiểm soát.
Trong đầu Thương Ương bỗng nảy ra một ý tưởng khiến cô không nhịn được mà mỉm cười. Cô quay đầu lại hỏi: "Cái gì dì cũng sửa hết sao?"
Thương Dịch nãy giờ vẫn im lặng như người vô hình, khi nghe thấy câu này thì lại liếc nhìn cô một cái. Cậu ấy quá hiểu biểu cảm và cách suy nghĩ của Thương Ương rồi.
Rõ ràng Thương Ương không hề có ý định nói chuyện tử tế với Ninh Uyển Quân, vì vậy cậu ấy cũng hơi yên tâm một chút.
Ninh Uyển Quân thấy Thương Ương nở nụ cười thì trái tim bất an cũng ổn định lại đôi chút. Bà ta nở nụ cười rạng rỡ: "Tất nhiên rồi, những gì dì làm được thì sẽ cố gắng hết sức để Ương Ương thấy vui lòng."
Trời ạ, đúng là những lời nói kinh thiên động địa, cảm động quỷ thần, đến cô cũng thấy cảm động lây rồi đây.
"Vậy thì dì tái giá đi."
Phòng ăn lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc, những người giúp việc đều dừng mọi động tác và không ai dám cử động thêm nữa. Nụ cười của Ninh Uyển Quân cứng đờ trên mặt trông giống hệt như một bức tượng đá.
"Chuyện này nếu nỗ lực một chút thì cũng có thể làm được mà, phải không?"
Thương Ương cảm thấy sướng rơn cả người.
Quả thực là quá sức sướng đi mà.
Ai mà hiểu được cảm giác muốn nói gì thì nói bất chấp sống chết của người khác nó sảng khoái thế nào đâu. Cảm giác này khiến cô ăn ngon miệng hẳn lên, thậm chí có thể ăn liền tù tì hết ba bát cơm.
Thấy Ninh Uyển Quân vẫn còn ngây người ra đó, khóe môi đỏ mọng đầy đặn của Thương Ương nhếch lên một tia giễu cợt: "Nếu dì làm được điều đó thì tôi sẽ rất vui đấy."
Dì Triệu đang bận rộn trong bếp nấu món Trung ở ngay cạnh phòng ăn, khi nghe thấy đoạn đối thoại này thì suýt chút nữa không nhịn được cười. Không hổ danh là đại tiểu thư, lời nói thốt ra bao giờ cũng khó nghe như vậy.
Bà vốn là người làm do phu nhân quá cố mang tới, ở thời đại này nói là gia bộc thì nghe có vẻ hơi phong kiến, nhưng gia đình bà thực sự đã phục vụ nhà họ Tiết qua nhiều thế hệ. Con trai bà hiện tại cũng đang làm việc cho đại thiếu gia.
Vì vậy sau khi phu nhân qua đời, bà chính là người chịu trách nhiệm chăm sóc đại tiểu thư và tiểu thiếu gia. Từ khi người vợ kế này bước vào cửa, mối quan hệ giữa đại tiểu thư và tiểu thiếu gia ngày càng tệ đi, bà đều nhìn thấu hết thảy.
Người vợ kế này bề ngoài thì hòa nhã nhưng thực chất thủ đoạn lại rất nhiều. Đại tiểu thư chính là bị bà ta xúi giục nên tính tình mới ngày càng quái gở, may mà mấy ngày nay có vẻ đại tiểu thư đã khôn ra rồi, nhất định là dòng máu nhà họ Tiết của họ đã thức tỉnh!
"Ương Ương con đang đùa đấy à?"
Nụ cười của Ninh Uyển Quân ngày càng gượng gạo. Dù bà ta có chuẩn bị tâm lý kỹ càng đến đâu cũng không thể chịu nổi kiểu tung chiêu trực diện vào mặt như thế này.
Thương Ương vô tư ăn hết bát cơm: "Tôi không đùa đâu, lấy cho tôi thêm bát cơm nữa."
Những người giúp việc đứng ngẩn ra đó không dám nhúc nhích, cũng không đoán được câu này của Thương Ương là thật hay giả. Dì Triệu ở gian trong chỉ cần nhìn qua là biết cô thực sự muốn ăn thêm nên vội vàng lấy bát xới cơm.
Thấy không ai cử động, Thương Dịch đặt đũa xuống rồi cầm bát trên bàn của Thương Ương đi thẳng vào bếp.
Thương Ương liếc nhìn đám giúp việc đứng bất động như những cái cọc gỗ, thầm cảm thán trong lòng quả nhiên vẫn là em trai ruột dùng tốt nhất, đúng là người giúp việc trời sinh.
Dì Triệu vừa quay người lại đã thấy Thương Dịch cầm bát không đi vào, nụ cười trên mặt bà không tài nào che giấu nổi. Bà nhận lấy bát không rồi đặt bát cơm đã xới đầy vào tay cậu ấy.
Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, họ đều có thể nhận ra niềm vui đã mất từ lâu trong mắt đối phương.
Nước canh trong bát sứ trắng đã nguội hẳn, trên bề mặt nổi lên một lớp váng mỡ đông lại, hệt như bầu không khí lúc bấy giờ.
Lần này Thương Ương không hề chủ động gây sự, cũng không mắng mỏ ai cả. Là Ninh Uyển Quân tự muốn đóng vai người tốt hy sinh vô điều kiện, còn cô chẳng qua chỉ nói ra suy nghĩ thật lòng của mình mà thôi.
Một lúc sau, trong phòng ăn vang lên tiếng sụt sịt khe khẽ. Thương Ương ngước mắt lên thì thấy hốc mắt Ninh Uyển Quân đã nhòe lệ, ánh mắt long lanh nước với đuôi mắt hơi đỏ như thể vừa bị ngón tay dụi mạnh, trông thật là mong manh yếu đuối và làm lay động lòng người.
Cũng khá là xinh đấy, Thương Ương vừa nhai cơm vừa thầm nghĩ, hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi nào vì lời nói của mình đã làm người khác phải khóc.
Dĩ nhiên là không rồi, bởi vì đối phương đang diễn kịch mà, hừ.
Dì Triệu ở trong bếp nhìn thấy cảnh này thì nhẹ nhàng vỗ vào đùi mình một cái, biểu cảm vô cùng phong phú. Người vợ kế này đúng là có chút kỹ nghệ trà xanh!
"Dì không ngờ con lại nói như vậy, có phải gần đây áp lực học tập lớn quá không? Không sao đâu, dì sẽ không để bụng chuyện này đâu."
Môi Ninh Uyển Quân khẽ run rẩy như đang cố kìm nén nỗi đau, bà ta khắc sâu vào lòng đám giúp việc vở kịch về người mẹ kế hiền lành gặp phải đứa con chồng quá quắt.
Những người giúp việc vốn đứng về phía Ninh Uyển Quân khi thấy thái độ không hiểu chuyện của Thương Ương thì ánh mắt đều lộ vẻ khiển trách.
Thương Ương đặt đũa xuống rồi nhìn Ninh Uyển Quân một cách nghiêm túc và ôn hòa: "Đây chính là lời nói thật lòng của tôi, nếu dì thực sự thương tôi thì hãy làm như vậy đi."
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha ha! Sướng quá đi mất! Quá sướng, quá sướng, quá sướng luôn! Sướng thật là sướng~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)