Thấy người quản lý đã đến nơi, đám người kia vội vàng tiến tới tố cáo với ông ta. Sau khi nghe xong yêu cầu của khách hàng, người quản lý khéo léo linh hoạt lên tiếng trấn an họ một hồi rồi mới chậm rãi nói:
“Rất cảm ơn mọi người đã có ý thức bảo vệ trật tự tại đây. Chúng tôi đã cho trích xuất camera giám sát để kiểm tra, vị tiểu thư này thực sự không hề sử dụng bất kỳ phương tiện ngoại lực nào cả, vậy nên mọi người hãy giải tán đi thôi.”
Nghe thấy câu trả lời này, những kẻ vừa gào thét lúc nãy hoàn toàn ngây người. Chuyện này làm sao có thể xảy ra được chứ? Con người thật sự có thể đạt đến trình độ này sao, chẳng lẽ cô ấy đã đạt đến cấp bậc của Thần bài rồi!
“Không thể nào, cô ta nhỏ tuổi như vậy, làm sao có thể… giỏi đến thế được.”
Thấy những người này vẫn không tin, Thương Ương đảo mắt khinh bỉ rồi nói: “Sao nào, cuối cùng cũng nhận ra bản thân sống mấy chục năm qua đều là lãng phí rồi à? Tin hay không thì tùy, mau tránh đường cho tôi.”
Người quản lý cười làm lành rồi nói vâng, còn người đàn ông kia bị Thương Ương mắng cho đỏ mặt tía tai. Những người xung quanh lại nhìn hắn ta bằng ánh mắt như thể hắn là kẻ thua cuộc mà không dám nhận, khiến hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ và khó xử, cuối cùng chỉ biết hừ lạnh một tiếng rồi sải bước rời đi.
Thương Ương rủ mi mắt xuống, trong lòng cảm thấy bực bội không thôi. Đám người trong sòng bạc này đúng là quá ít hiểu biết, vốn dĩ cô định thắng hai ván rồi sẽ đổi sang trò khác để tiếp tục, không ngờ mới có hai ván mà tâm lý bọn họ đã sụp đổ hết cả rồi.
Hồi trước khi cô chơi ở các sòng bạc nước ngoài, dù có thắng liên tiếp năm ván cũng chẳng thấy ai bày ra cái vẻ mặt khó coi như thế này cả!
“Cô bé này cũng bạo lực thật đấy nhỉ.”
Thôi Hách Nguyên chậc lưỡi hai tiếng rồi thích thú quan sát. Hai cú đá vừa rồi chắc chắn đã làm cái bàn bạc bị móp vào một miếng, liệu anh ta có nên bắt cô bé này bồi thường tiền không nhỉ?
Ngụy Diên Tỵ chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: “Không bạo lực thì không được đâu, anh nhìn đám người kia xem, bọn họ cứ như lũ sói đói thấy thịt, chỉ hận không thể xông vào xé xác cô bé ra thôi.”
Ngụy Diên Tỵ bật cười thành tiếng với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
Thôi Hách Nguyên bị mỉa mai nhưng cũng chẳng để tâm mà chỉ nhún vai, sau đó anh ta ra lệnh cho người quét sạch hết đám người vừa gây chuyện ra ngoài. Kể từ nay về sau, bọn họ không bao giờ được phép bước chân vào Quang Minh nữa, đúng là làm anh ta mất mặt quá đi thôi.
Những người bị đuổi ra ngoài như rác rưởi kia vô cùng hối hận, họ chỉ muốn tát cho bản thân mình mấy cái. Phải biết rằng Quang Minh không chỉ đơn thuần là một sòng bạc mà còn là một vòng tròn xã giao cao cấp, những người có thể vào đây chơi đều có khả năng trở thành mối quan hệ tiềm năng trong tương lai, giờ thì họ lỗ nặng rồi!
Thôi Hách Nguyên tỳ người lên bậu cửa sổ, anh ta nhìn cô gái đang đi đi lại lại ở phía dưới, đôi mắt khẽ đảo qua một vòng rồi nảy ra một ý tưởng mới.
“Tôi muốn đánh cược với cô bé đó!”
———
Thương Ương vừa định bước tới một bàn bài khác thì bị một bàn tay đột ngột chặn lại. Cô nhìn sang thì thấy đó chính là người quản lý với nụ cười nịnh nọt.
Thương Ương dừng bước rồi hỏi: “Làm gì vậy?”
Người quản lý thu tay lại rồi cung kính cúi chào Thương Ương. Ông ta cười tươi rói mà nói rằng: “Chào tiểu thư, ông chủ của chúng tôi có lời mời, xin mời cô dời bước lên tầng hai ạ.”
Ông chủ sao?
Thương Ương siết chặt những đồng chip trong tay rồi khẽ nhíu mày. Ông chủ của Quang Minh bảo cô lên đó làm gì chứ? Chẳng phải chuyện lúc nãy đã nói rõ ràng rồi sao?
Trong khoảnh khắc, mọi tình tiết trong tiểu thuyết về việc đối phó với nhân vật phản diện hiện lên trong đầu cô…
Thương Ương rùng mình một cái rồi dứt khoát lắc đầu: “Tôi không đi.”
Với tư cách là một nhân vật phản diện, thân phận của cô quá đỗi nhạy cảm, cô tuyệt đối không thể để bản thân rơi vào một môi trường thiếu an toàn như vậy được. Lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao? Lỡ như họ gây tổn hại đến thân thể và tinh thần của cô thì biết làm thế nào?
Người quản lý nhận ra sự đề phòng trong mắt Thương Ương nên vội vàng giải thích: “Tiểu thư cứ yên tâm, ông chủ của chúng tôi thành tâm muốn mời cô lên chơi thôi chứ không phải tìm rắc rối đâu ạ.”
“Không đi.”
Thương Ương thái độ vô cùng kiên quyết. Đúng là chuyện đùa, ông là người quản lý ở đây thì đương nhiên phải nói tốt cho ông chủ của ông rồi, đến lúc cô gặp chuyện gì thì ông có giúp được cô không?
Giúp cái con khỉ.
Không hùa theo để chỉnh cô đã là tốt lắm rồi.
Thấy không mời được Thương Ương, người quản lý không còn cách nào khác đành phải gọi điện cho ông chủ. Thôi Hách Nguyên nghe xong liền vội vàng chạy khỏi phòng bao, anh ta đứng ở hành lang hét lớn xuống dưới: “Cô bé ơi! Là tôi đây, mau lên đây chơi đi!”
Trên mặt anh ta treo một nụ cười rạng rỡ, cổ áo thì mở rộng trông vô cùng phong lưu và không mấy nghiêm túc, lại còn đứng đó vẫy tay đầy vẻ ngốc nghếch.
Sau khi Thương Ương nhìn thấy anh ta, cô lại nhìn người quản lý với vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Người quản lý chỉ biết cười trừ, có lẽ ông ấy cũng thấy xấu hổ nên cúi đầu xuống và không thể cười nổi nữa.
Ông chủ ơi, anh không thể trầm ổn hơn một chút được sao!!
Cuối cùng, Thương Ương cũng lên tầng hai. Ngụy Diên Tỵ lo lắng phòng bao quá đông người sẽ làm đứa trẻ sợ hãi, vì vậy ba người bọn họ đã chuyển sang một phòng trống khác. Thế nên khi Thương Ương bước vào, cô chỉ nhìn thấy bộ ba trong thang máy lúc nãy.
Thương Ương: …..
Đúng là trùng hợp thật đấy, đi thang máy mà gặp ngay ông chủ và bạn của ông chủ, vậy thì cái thẻ mời giả của cô chẳng phải sẽ bị lộ sao? Số chip trong túi cô xem ra cũng đang lâm vào tình cảnh vô cùng nguy kịch rồi.
Nhưng mà phải công nhận là môi trường ở tầng hai này khác hẳn. Trang trí ở tầng dưới đã đủ xa hoa rồi, nhưng so với tầng hai thì đúng là không thấm vào đâu cả.
Thôi Hách Nguyên nhiệt tình nắm lấy cánh tay Thương Ương rồi kéo cô ngồi xuống sofa, sau đó bắt đầu tự giới thiệu: “Chào em, tôi tên là Thôi Hách Nguyên. Lúc nãy tôi thấy em chơi vòng quay ở dưới kia, thực sự là quá tuyệt vời luôn!”
Ánh mắt Thương Ương bỗng trở nên sắc lạnh, Thôi Hách Nguyên sao?
Chẳng lẽ là nam phụ phản diện Thôi Hách Nguyên trong tiểu thuyết? Cái kẻ bám đuôi dai dẳng bị nữ chính coi như một con chó, xua thế nào cũng không đi, để rồi cuối cùng vì bị tổn thương sâu sắc mà sinh lòng thù hận, quay sang đối đầu với các nhân vật chính đó ư?
Không đợi cô kịp suy nghĩ nhiều, Ngụy Diên Tỵ ở bên cạnh cũng nở một nụ cười ôn hòa rồi lên tiếng: “Chào em, tôi tên là Ngụy Diên Tỵ, em có thể gọi tôi là anh Tiểu Tứ.”
Thương Ương cảm thấy da đầu mình tê dại ngay lập tức, Ngụy Diên Tỵ…
Kẻ trong tiểu thuyết vì muốn có được nữ chính mà nhẫn tâm đâm nam chính một nhát, khiến anh ta suýt nữa thì chết trên bàn phẫu thuật, gã phản diện thâm trầm và bệnh kiều đó chính là anh ấy sao?!
Ánh mắt cô nhìn anh ấy bỗng mang theo vài phần kính phục lạ thường. Đúng là phải khen anh ra tay nhanh thật đấy, nếu lúc đó đâm chết luôn thì tốt biết mấy, cả nhà đều vui rồi.
Ngụy Diên Tỵ khi nhận được ánh mắt này thì chỉ biết ngơ ngác: “Hả?” (◐‿◑)
Chỉ còn lại một người cuối cùng, Thương Ương máy móc quay đầu sang nhìn người đàn ông đó. Đường nét khuôn mặt anh ấy vô cùng sắc sảo và mang đậm vẻ lập thể, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta cảm nhận được khí chất bình tĩnh và đầy tự tin.
Đôi mắt mờ sương khi nhìn người khác từ trên cao xuống mang theo sự hờ hững như một vị thần nhìn thấu phàm trần, khiến người ta không kìm được mà nổi da gà.
Vậy nên người còn lại này chắc chắn chỉ có thể là…
“Chào em, tôi là Tạ Hành.”
Tạ Hành!!!
Đây chính là đại phản diện cực cấp trong sách, Tạ Hành đây mà! Cái kẻ đã hành hạ nam chính suýt chết, nếu không phải vì nể mặt Lão gia tử nhà họ Tạ van xin thì đã sớm cho nam chính hết vai rồi!
Khác với mấy kẻ lụy tình thiếu não nhà họ Thương, ba người này kiên trì với nguyên tắc không có được thì hủy hoại, bọn họ là những nhân vật phản diện siêu cấp lợi hại. Ồ, ngoại trừ Tạ Hành ra, anh thuần túy là để bảo vệ vị trí Thái tử của mình mà thôi.
Hay thật đấy, vậy là cô đã lọt thỏm vào hang ổ của đám phản diện rồi!
Thương Ương bỗng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi.
Chẳng có gì phải lo lắng nữa cả, đều là phản diện, đều là người một nhà thôi mà.
Bốn đại gia tộc lớn nhất Kinh Thành gồm Tạ, Thôi, Thương, Ngụy.
Xếp ở vị trí đầu tiên là nhà họ Tạ, gia tộc này đã bắt đầu kinh doanh từ thời Minh Thanh, tổ tiên vốn mang dòng máu hoàng tộc. Sản lượng và sản nghiệp của họ trải dài khắp trong và ngoài nước, trong tộc từng xuất hiện hai vị khai quốc đại tướng quân, gia tộc liên quan đến cả quân đội, chính trị lẫn thương trường, và Tạ Hành chính là người thừa kế duy nhất thuộc dòng đích của nhà họ Tạ.
Nhà họ Thôi là nhánh chính của dòng tộc Thôi thị ở Thanh Hà, là đệ nhất môn phiệt thiên hạ và là một thế gia đẳng cấp nhất. Khối tài sản tích lũy qua nhiều thế hệ của họ nếu đem đi nuôi cá thì có lẽ đủ để nuôi sống cả Thái Bình Dương, họ sở hữu địa vị xã hội cực kỳ cao. Thôi Hách Nguyên tuy có vẻ lông bông nhưng sinh ra trong một gia tộc như vậy thì dù có thế nào anh ta cũng không thiếu thủ đoạn.
Nhà họ Thương là một tập đoàn tài chính trăm năm có rễ sâu bám chặt ở phương Đông, cành lá vươn rộng ra toàn cầu, là danh gia vọng tộc duy nhất còn tồn tại ở Kinh Thành suốt trăm năm qua. Gia tộc này bắt đầu phất lên nhờ tơ lụa và vận tải đường thủy vào cuối thời Thanh, sau đó chuyển mình sang công nghiệp dân tộc. Nghe nói họ có một tòa cổ trạch bí ẩn ở Kinh Thành, gia tộc lấy “Thương thị tông quy” làm gốc và luôn tuân thủ nghiêm ngặt tổ chế.
Còn về nhà họ Ngụy thì cũng có nhiều chuyện để nói, tổ tiên của gia tộc này không phải là hoàng tộc cuối triều đại, mà là một vị Thiết Mạo Tử Vương có công lao hiển hách vào đầu thời Thanh, thuộc Mãn Châu Tương Hoàng Kỳ. Có người còn gọi đùa Ngụy Diên Tỵ là tiểu vương gia, mẹ của anh ấy đến từ gia tộc quý tộc Stewart ở phương Tây, thế nên Ngụy Diên Tỵ còn là một chàng trai lai vô cùng xinh đẹp và tinh thông năm thứ tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

