Cũng may là bọn họ cách khá xa, nếu không cũng sẽ bị làm phiền theo.
Mợ út đến chơi ba bốn ngày thì muốn về nhưng trời lại đổ mưa ầm ầm.
“Mợ út, mợ thấy không, ông trời bảo mợ ở lại thêm mấy ngày đấy. Mợ đừng về sớm nhé.” Chu Lâm cười nói.
Đâu Đâu và Đô Đô nhìn thấy mưa cũng rất tò mò, chớp mắt nhìn rất nghiêm túc.
Mợ út cười: “Biết kiếm công điểm không dễ rồi chứ?”
“Cháu đã biết lâu rồi, chính vì biết nên mới không muốn đi làm. Mợ út không biết cháu gánh nước mệt lắm, trên vai phải lót hai miếng vải mới không bị trầy chảy máu, thật là khổ sở quá.”
Đây không phải là cách nói phóng đại của anh, thời kỳ này chỉ dựa vào sức người để gánh nước. Ngay cả những người như Cố Quảng Thu và Lý Phong Thu cũng bị trầy da chảy m.á.u ở vai, mặc dù họ đều đã trụ lại được, nhưng nhắc đến việc phải đi làm này, ai mà không sợ chứ?
Nhưng cho dù sợ cũng phải đi làm mà thôi.
Mợ út biết rõ là mệt mỏi nên an ủi: "Cháu là chủ gia đình, là trụ cột của gia đình, tất nhiên cũng vất vả hơn một chút. Nhưng cũng xem như còn tốt, có vợ cháu chống đỡ cho cháu nửa bầu trời."
Chu Lâm cười: "Cháu biết vợ cháu cháu giỏi giang mà."
Mợ út vừa nhặt đậu nành vừa nói: "Không phải người bình thường là có thể làm được, con cái được chăm lo sạch sẽ gọn gàng, nhà cửa cũng được dọn dẹp sạch sẽ vệ sinh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

Hào quang n9 nguyên tác àh 😃😃😃