"Cháu biết cháu biết. Trời nóng thế này, bác đội trưởng mau đi tìm một gốc cây nghỉ ngơi đi." Chu Lâm cười tủm tỉm.
Ông đội trưởng hừ một tiếng rồi quay lưng đi.
Lý Đại Sơn không làm việc ở đây, chỉ có Lý Đại Hải. Anh ta ra hiệu cho những người khác làm việc, còn cười hỏi Chu Lâm có muốn uống nước mơ chua mà anh ta mang theo hay không.
Cũng phải đến lúc này mọi người mới hiểu ra, vừa rồi Chu Lâm đã đứng trước lãnh đạo huyện, ca ngợi ông đội trưởng một phen.
Đặc biệt là anh đã nói những lời chân thành trong khi không biết thân phận của đối phương thì lời khen này lại càng có giá trị hơn.
Nhưng mọi người đều nhìn Chu Lâm bằng ánh mắt nghi ngờ, gã này là thật sự không biết hay là giả vờ không biết?
Lý Thái Sơn biết được nội tình thì rất đắc ý. Lãnh đạo người ta đến, anh Lâm của anh ta đã nhận ra ngay, chỉ với ánh mắt tinh tường này thôi cũng đủ để anh ta học mười năm rồi!
Bởi vì từ đầu đến cuối anh ta đều... không nhận ra được.
Lần này, việc Chu Lâm biểu dương ông đội trưởng còn có hiệu quả tiếp theo.
Không lâu sau, huyện tổ chức hội nghị biểu dương, mà ở trong hội nghị, ông đội trưởng đã được vinh danh đặc biệt biểu dương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

❤️❤️❤️