Bác sĩ không nghi ngờ lời nói của anh, bởi vì thứ này không có tác dụng gì khác.
Anh còn muốn xin thêm mấy hộp nữa, nhưng mà bác sĩ bảo dùng xong lại đến lấy, phía sau còn có người bệnh khác, nên bác sĩ đuổi anh ra ngoài.
Anh đành chấp nhận cầm tạm về dùng vậy.
“Anh Lâm, anh hỏi chuyện gì thế?” Lý Thái Sơn hỏi.
Chu Lâm không nói: “Không có gì, đi, đi mua phấn rôm với tôi, hai đứa cháu của cậu dùng nhanh lắm, mới mua một hộp chưa được bao lâu đã thấy đáy rồi, lại đi mua cho bọn chúng một hộp nữa.”
Lý Thái Sơn nghẹn lời: “Anh Lâm, anh chị tiêu nhiều tiền như thế, tôi nhìn mà thấy run luôn, có phải lãng phí quá không? Hai mươi đồng tiền nhuận bút của chị dâu đủ dùng sao?”
Chu Lâm nói: “Không sao.”
Đừng thấy nhà bọn họ sống có vẻ khá sung túc, nhưng thực ra họ không có gạo và bột mỗi ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️

-593460.png&w=256&q=75)
