Chu Lâm và Bạch Minh Châu không biết những chuyện này, nhưng giống như lời mợ út, cho dù bọn họ có nghe thấy, bọn họ cũng sẽ hiểu ý đồ của mợ út.
Hiện giờ mợ út đã quay về, đương nhiên công việc giặt quần áo, nấu cơm, chăm sóc hai đứa nhỏ sẽ do Bạch Minh Châu làm.
Nói thật, bảo Bạch Minh Châu làm những việc này thì cô vẫn làm được, chỉ là từ nay về sau cô đừng nghĩ có thể viết sách được nữa, bởi vì tất cả thời gian của cô đều để làm những việc đó hết rồi.
Trong thời gian ở cữ, Bạch Minh Châu không hẳn là không làm gì.
Trước đó, Bạch Minh Châu đã nói với Chu Lâm, cô muốn tìm người hỗ trợ giặt quần áo.
Đương nhiên Chu Lâm không ý kiến gì, quần áo của hai vợ chồng bọn họ cộng thêm quần áo của hai đứa nhỏ, đặc biệt quần áo của trẻ sơ sinh dính nhiều phân, nước tiểu quá nhiều, nên cần phải giặt giũ mỗi ngày.
Sao anh nỡ để vợ anh làm nhiều thế được? Mệt muốn chết.
Trước đó, anh cũng không định nhờ mợ út giúp đỡ, nhưng mà bà ấy quá chăm chỉ và tiết kiệm, nên không muốn bọn họ phải tiêu số tiền đó.
“Anh đi tìm Thái Sơn, bảo cậu ta đi hỏi đứa con gái nhà anh cả cậu ta.” Chu Lâm nói.
“Bao nhiêu tuổi? Tên là gì?” Bạch Minh Châu hỏi, nếu nhỏ quá thì thôi.
“Mười hai tuổi, tên là Lý Đại Ni.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay

-593460.png&w=256&q=75)
