"Lão Dương biết là cậu ta hốt tiền của mình mà không tìm cậu ta à?" Chu Lâm hỏi.
"Sao không tìm, nhưng cậu ta nhất quyết chối cãi. Lão Dương với chúng ta rốt cuộc cũng là người cùng thôn, cũng không dám làm lớn chuyện nên bỏ qua." Lý Thái Sơn nói: "Bởi vì được hời từ chuyện này nên cậu ta thường ra bên ngoài đánh bạc, tiền bị thắng sạch, liền có người tố cáo, trước khi bỏ chạy cậu ta cũng đã hốt sạch số tiền kia rồi. Nhưng người ta đâu phải cùng thôn với chúng ta, sao có thể để cậu ta làm như vậy chứ?"
"Thật sự là bọn họ đánh cậu ta à?"
"Cụ thể thì tôi cũng không biết, đây là tôi nghe người ta nói lại." Lý Thái Sơn nói: "Nhưng tôi nghĩ không chênh lệch lắm."
Anh ta vẫn rất hiểu rõ thằng nhóc Vương Nhị Anh đó.
Đừng nghĩ Lý Thái Sơn vì hiếu thảo mà đi rửa chân cho bà nội, hoàn toàn là vì bà nội có tiền. Bà ấy là bà lão giàu có nhất trong thôn.
Mỗi lần anh ta rửa chân cho bà nội thì bà ấy đều cho anh ta chút tiền tiêu vặt.
Đây là đứa cháu trai không thành tài của bà Lý, bà ấy liền kể chuyện này với anh ta, bảo anh ta học hỏi một chút.
Chu Lâm cười, đáp: "Cậu cũng không cần phải ghen tị. Năm sau đi làm ruộng cùng tôi. Nhà họ Lý của cậu lớn thế kia, điều kiện nhà cậu cũng tốt, còn lo gì chuyện không có vợ chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️

-593460.png&w=256&q=75)
