Bạch Minh Châu nghe được trợn mắt há hốc mồm, “Lợi hại như vậy sao?”
“Làm thế nào được chứ, mẹ kế nào chẳng vậy.”
Chủ đề nhanh chóng thay đổi, từ chuyện nhà này nhà kia chuyển sang chuyện mùa đông năm nay thật là lạnh.
“Cũng may năm nay chị đã mượn được xe nhà em để chở thêm một ít củi, nếu không chắc chắn là không đủ dùng.” Chị Lý nói với Bạch Minh Châu.
Chị ấy và Lý Phong Thu đều dựa vào sức người để đi nhặt củi rồi vác củi về, còn Bạch Minh Châu và Chu Lâm thì dùng xe kéo, chỉ cần mấy xe kéo là đủ dùng.
Làm xong việc nhà mình, Bạch Minh Châu liền qua hỏi chị Lý có muốn mượn xe kéo hay không.
Chị Lý là người chăm chỉ, làm gì có chuyện không cần, cho nên vợ chồng chị liền chở thêm một xe đầy về nhà, bây giờ thấy tuyết lớn như vậy, thật sự cảm thấy quá may mắn.
Chị Đại Sơn hỏi: “Nhà em không còn đủ diêm, nhà các chị em có còn không? Nếu còn thì đưa cho em một ít?”
“Chỗ em có.” Bạch Minh Châu liền đi lấy cho chị ấy nửa gói.
Bình thường mỗi lần mọi người sẽ mua một gói diêm, trong đó có mười sáu hộp, một gói là ba đồng hai, Chu Lâm mua hai gói về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

❤️❤️❤️