“Coi anh kìa, đều quên mất, chỉ mải nghe mợ nói thật lòng.” Chu Lâm nói.
Anh nói đùa đến mức khiến mợ út bật cười, trong mắt Cố Quảng Thu cũng hiện nụ cười, tâm trạng căng thẳng cũng thoải mái hơn nhiều.
Bạch Minh Châu liếc nhìn người đàn ông không biết xấu hổ của mình, sau đó dẫn mợ út và Cố Quảng Thu vào nhà.
Mợ út cũng là lần đầu tiên đến đây. Sau khi đặt giỏ xuống, bà bắt đầu tham quan căn nhà, đi xung quanh một vòng, hài lòng nói: “Ngôi nhà này xây quả thật không tệ, hai đứa ở đây rất rộng rãi.”
“Thật không ạ?” Chu Lâm cười.
“Nếu trước cửa sau vườn được dọn dẹp sẽ có chỗ trống.” Mợ út nói: “Trồng những thứ đều là đồ ăn ấy.”
“Cháu biết, năm tới sau khi tuyết tan cháu sẽ bắt tay vào dọn dẹp.” Chu Lâm nói.
“Như vậy mới không phí công vợ cháu lấy cháu chứ.” Mợ út nghe vậy thì rất hài lòng.
Chu Lâm cười tươi dẫn mợ út và Cố Quảng Thu vào nhà. Bạch Minh Châu đã rót sẵn nước đường, nhà không có trà gì nên chỉ có thể dùng nước đường để tiếp khách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

Mai mối thành công!