“Sao con biết tiền của anh ba tiêu không hết?” Chu Lâm dắt bọn trẻ đi dạo về nhà, cười hỏi.
Bé tư nhìn cha mình, đáp: “Đương nhiên con biết rõ, anh ba nhận lì xì nhiều như vậy, nhà chú Ngô còn có một cái tủ, bên trong để rất nhiều tiền. Nghe dì Ngọc nói, tiền trong tủ đó là chú Ngô để cho anh ba tiêu tùy ý.”
Cậu bé đã thể hiện rất rõ từ “ghen tị” này.
Tiền của cậu bé đã tiêu hết vào đầu tháng Giêng, tiền của anh ba cả năm cũng tiêu không hết, lần trước sang nhà chú Ngô chơi, cậu bé còn đặc biệt đi xem tiền trong tủ ở phòng anh ba, còn dư lại rất nhiều.
Tất nhiên cậu bé sẽ không đụng đến, anh ba cho thì cậu bé mới lấy, anh ba không cho, cậu bé không thể trộm được.
Chu Lâm mỉm cười xoa đầu thằng bé, nói: “Đừng ghen tị với anh ba con. Những thứ nó chơi đều tốn kém lắm nên anh ba con tiêu nhiều tiền là phải rồi.”
“Con cũng tiêu nhiều mà.” Bé tư nhìn chằm chằm vào cha, bảo: “Cha ơi, năm nay cha định lì xì cho chúng con bao nhiêu? Khi con nhớ cha, con thích đi mua đồ ăn vặt nên tiêu tiền nhanh lắm.”
Bạch Minh Châu nhịn không được bật cười, Chu Lâm càng cười ha ha: “Là vậy sao, vậy được rồi.”
Bé tư thì háo hức, còn anh cả và anh thứ hai đã sớm biết cha mình là người như thế nào, nên không hề mong đợi gì.
Bé tư còn chê bai không đủ: “Sao không phải là Đại Đoàn Kết ạ?”
Anh cả nói: “Được lì xì năm đồng thì em nên mừng đi, còn muốn Đại Đoàn Kết à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Tiểu tham tiền 😂😂😂