“Có tin đồn không phải anh ta bị đánh chết, vì những đồng bọn của anh ta bị đánh còn nặng hơn, nghe nói là bị Mã Quyên cho uống thuốc chuột.” Thím Trương nhỏ giọng nói.
“Nói chuyện này làm gì.” Chú Trương nói với bà.
“Đây còn không phải là vừa đúng lúc nhắc tới sao?” Thím Trương nói, nhưng lại cảm thấy xui xẻo nên chuyển sang chuyện Mã Quyên đưa con cái về thành phố.
“Đi rồi thì càng tốt, bớt cho người ta lo lắng.” Mẹ Thái Sơn nói, sau đó hỏi về đứa trẻ mà quả phụ họ Dương đã sinh: “Vậy đứa trẻ đó thế nào rồi?”
Bạch Minh Châu bình tĩnh uống trà.
Cô đã biết việc quả phụ họ Dương sinh cho Đặng Tường Kiệt một đứa con trai từ lâu, sau khi mẹ Thái Sơn và Kim Tiểu Linh đến đây không lâu thì đã kể chuyện này rồi.
Dù sao thì mọi người đều biết quả phụ họ Dương làm nghề gì, nếu cô ta có thể sinh thì chẳng phải đã sớm sinh rồi sao? Nhưng mẹ Thái Sơn cũng không biết quá rõ.
Bạch Minh Châu cảm thấy, cái này có thể là bởi vì Đằng Tường Kiệt có hào quang của nam chính nên có thể một phát ăn ngay?
Nhưng từ đầu đến cuối Bạch Minh Châu đều không nói một lời nào về chuyện này, nếu biết, cô cũng sẽ giả vờ như không biết, tuyệt đối sẽ không nhúng tay một chút nào.
Cô sẽ không nói nhiều nhưng mợ út lại vô cùng tò mò.
Đến nỗi bà ấy có thể không kiêng nể gì mà nhắc đến Đặng Tường Kiệt trước mặt Bạch Minh Châu, ở đây không phải không có ai nghĩ qua, nhưng Đặng Tường Kiệt có thể so được với Chu Lâm sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Não yêu đương àh



