Nhưng anh ta cũng không quên rằng khi anh ta đến vay năm mươi đồng thì người em dâu Trương Kiều Mai của anh ta đã đưa cho anh ta một trăm đồng để hỗ trợ.
Ở lại đây một tiếng, sau đó Cố Quảng Hạ mới quay trở về.
“Quảng Hạ, cổ họng của chú ấy thật sự khỏi rồi sao?” Thấy anh ta trở lại, vợ Quảng Hạ liền chạy nhanh đến hỏi.
Cố Quảng Hạ gật gật đầu: “Đúng rồi, không có chút vấn đề gì cả.”
Vợ Quảng Hạ nhịn không được liền nói: “Thành phố lớn bên ngoài rốt cuộc là nơi nào vậy? Người bị câm hơn hai mươi năm vừa mới ra ngoài một chuyến đã có thể chữa khỏi bệnh rồi.”
Cố Quảng Hạ mắng: “Ai câm? Cô mới là người câm, làm sao Quảng Thu là người câm được, vốn dĩ chú ấy có thể nói chuyện được, chỉ là cổ họng bị thương do phát sốt mà thôi. Đương nhiên có thể khỏi bệnh nếu đến bệnh viện lớn bên ngoài chữa rồi!”
Vợ Quảng Hạ bị anh ta nói xối xả làm cho có chút bực bội, còn nói thêm: “Bây giờ con của Quảng Thu còn muốn mang họ của nhà họ Trương nữa không? Giọng của chú ấy đã khỏi rồi, lại còn đi theo em họ ra ngoài, còn có thể kiếm tiền như vậy.”
“Cô cho rằng mọi người đều là người qua cầu rút ván sao? Chỉ vì cổ họng của Quảng Thu đã khỏi nên không đáng tin cậy nữa sao? Lúc trước khi kết hôn không phải nói tốt rồi à!”
“Trước đây không phải là chú ấy bị khuyết tật sao? Bây giờ giọng nói của Quảng Thu đã khôi phục, thế vì sao mà lại vẫn muốn lấy họ của nhà họ Trương?”
“Lo mà nuôi lợn của cô đi, đừng có đi lo chuyện bao đồng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay



