Mợ út nói: “Bầu không khí đã thay đổi đi rất nhiều, lúc trước mợ có chuyện trò qua lại với bà Thẩm, nghe nói có một gia đình gần nhà bố mẹ bà ấy bị cướp, con dâu út của bà ấy đến nói: Ngày xưa ai dám cả gan làm mấy chuyện này chứ?”
“Còn ai mà không cả gan chứ, năm đó anh hai của Niên Viễn Phương ở thôn ta còn bị trộm cắp hết tiền.”
“Đó là điều mà anh ta đáng phải nhận. Anh ta làm việc chả khôn ngoan gì cả, lại ích kỷ, tư lợi bản thân. Trong nhà ông Niên có ba anh em nhưng anh ta lại là người hẹp hòi, tính toán chi li nhất.”
Sau đó Bạch Minh Châu lại hỏi: “Thím Lý có nói Tam Đản thế nào không ạ?”
“Có chứ, Tam Đản học tiểu học ở trên xã, thành tích rất cao, đạt điểm 98 trở lên.” Mợ út cười nói.
“Nếu Tam Đản không lầm đường, về sau ắt hẳn không thể tệ đi được.”
Sau khi trò chuyện dăm ba câu, nhiều vấn đề đã được vạch trần ra.
Căn nhà một gian thường có giá hơn bốn nghìn đồng, nhưng căn nhà hai gian này lại chỉ có giá chín nghìn đồng trong khi giá bên ngoài thị trường của một căn nhà hai gian này phải gần mười nghìn đồng.
Vì lý do gì mà nó lại rẻ hơn tới gần một nghìn đồng cơ chứ, quả nhiên là có vấn đề.
Bạch Minh Châu hỏi quyền tài sản chưa đủ rõ ràng hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Dám đụng vào nu9 àh 😂😂😂