Bạch Minh Châu hơi nhíu mày: “Nếu cô đến đây chỉ để nói mấy điều này thì tôi không cần.” Cô ấy coi cô là tình địch sao?
“Cô đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó.” Thấy cô hơi không vui, Trần Ngọc mới nhận ra lời mình nói mơ hồ có ý nghĩa khác nên vội vàng xin lỗi.
Tuy rằng từ đầu cô ấy có một chút nghi ngờ. Đừng nói là cô ấy, ngay cả những người bên ngoài thấy nhị gia có con nuôi thì tâm trạng cũng đều không giống nhau. Cũng có người đùa rằng đây có phải là con ngoài giá thú của nhị gia không?
Nhưng sau khi gặp Đâu Đâu và Đô Đô, bé ba rất giống hai anh của bé. Cô ấy nghe vệ sĩ nói rằng ba đứa lớn giống cha còn đứa út giống mẹ.
Hôm nay cô ấy tới gặp, quả nhiên không ngoài dự đoán, bé tư nhìn rất giống Bạch Minh Châu mẹ của bé.
Thế thì tất nhiên sẽ không cần phải suy nghĩ nhiều về chuyện bé ba là con ngoài giá thú của Nhị gia, thật sự là không phải.
“Đúng vậy, tôi muốn đến hỏi cô một chút. Liệu cô có đơn thuốc gia truyền nào không?” Khuôn mặt Trần Ngọc hơi do dự rồi cũng nói.
Cô ấy đến đây không có mục đích nào khác. Sau khi gặp Đâu Đâu và Đô Đô cùng bé ba và bé tư ở trong nhà Ngô nhị gia, biết bọn nhỏ là hai cặp song sinh nên cô ấy cảm thấy rất kinh ngạc, lập tức trong lòng vô cùng mến mộ.
Những năm gần đây cô ấy đã uống rất nhiều loại thuốc, gặp không biết bao nhiêu người điều trị thân thể cho mình. Nhưng cô ấy vẫn không thể mang mang thai.
Đương nhiên không chỉ có mình cô ấy như vậy, mà những người phụ nữ khác của Ngô nhị gia cũng như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




❤️❤️❤️