Trước đó ông ấy còn đưa mấy đứa cháu trai sang bên đó chơi nữa, chỉ là muốn để bọn nhỏ chọn được thứ gì tốt. Suy cho cùng trẻ con cũng có khí chất riêng và ánh mắt cũng tốt.
Ông ấy cũng đã gặp Ngô nhị gia, tuy nhiên cho đến tận bây giờ Ngô nhị gia chưa từng nói muốn nhận cháu trai ông làm con trai nuôi.
Chu Lâm với Bạch Minh Châu có cách nhìn không giống nhau về vấn đề này.
Không phải vì anh đã lắng nghe những gì mà ông Thẩm nói, mà bởi vì tâm lý và tầm nhìn của anh đã khác trước đây.
Khi đi về phương nam bên kia anh cũng đã tiếp xúc với sự tàn nhẫn ở bên ngoài.
Tất nhiên anh vẫn luôn đều biết thế giới bên ngoài chính là tàn nhẫn, cá lớn nuốt cá bé mới chính là cách sinh tồn.
Gia đình mới là nơi ấm áp nhất và là nơi anh có thể buông bỏ cảnh giác của mình.
Nói thẳng ra thế giới bên ngoài chính là người ăn thịt người. Tuy rằng nói như thế có chút tàn độc quá mức, nhưng đây mới chính là sự thật.
Ở cảng phương nam, quy luật sinh tồn này được thể hiện ra vô cùng chân thực.
Tiền và quyền là hai thứ anh đều phải có. Anh không có tiền thì phải có quyền, anh mà có quyền thì sẽ không sợ không có tiền.
Điều tệ nhất chính là không có tiền và không có cả quyền. Muốn kiếm một miếng cơm ăn ở bên đó cũng là điều không dễ dàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Có chỗ dựa lớn 😂😂😂