Khi mợ út nhắc đến chuyện này với Bạch Minh Châu, bà ấy có chút phàn nàn: "Kể từ lần thằng ba đi chơi với cậu út lần trước, giờ nó lại thích sưu tầm đồ cổ, toàn là đồ do ông lão họ Thẩm mang đến!"
Cậu út là một ông lão quê mùa, làm sao ông ấy hiểu được đồ cổ, tất cả đều do ông lão họ Thẩm bên cạnh mang đến.
Ông ấy thích sưu tầm đồ cổ, cậu út nghĩ dù sao bản thân cũng rảnh rỗi, bây giờ không còn phải dán đế giày hay cắt chỉ nữa nên đi theo ông ấy xem thử.
Đứa thứ tư chơi ném sỏi nhảy ô với "con lừa con" và những đứa bé khác trong ngõ, có rất nhiều hoạt động để chơi nên cậu bé không muốn đi chơi với ông cậu.
Hôm đó ông ấy chỉ dẫn theo đứa thứ ba đi.
Kết quả là cậu út không có hứng thú gì nhưng đứa thứ ba thì lại mê mẩn, trực tiếp trở thành bạn thân với ông lão họ Thẩm.
Mợ út cũng khinh bỉ ông lão họ Thẩm bên cạnh.
Bạch Minh Châu nghe vậy thì cười nói: "Mặc kệ nó đi, trẻ con đều có sở thích riêng của mình."
Trước đây, khi anh cả Đâu Đâu ở quê cũng thích sưu tầm. Cậu bé sưu tầm đá ở ven sông, những viên đá đó là báu vật của cậu bé, khi đến thủ đô cũng đặc biệt trân trọng mang theo.
Còn đặt trong tủ nhỏ của mình để tiếp tục cất giữ.
Vì vậy, sở thích sưu tầm là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Mợ út nói: "Thôi thì sưu tầm đồ bình thường cũng đành chịu. Hôm qua nó còn đến đòi tiền mợ, nói tiền của nó đã tiêu hết rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Bé ba có tướng phú ông rồi