“Tôi nghĩ bà chi tiêu hoang phí quá, dù hai vợ chồng nó có thể kiếm được nhiều tiền thì bà cũng nên tiết kiệm một ít. Một tháng sáu mươi đồng cũng quá nhiều, bà không giúp chúng nó tiết kiệm một ít sao?”
“Đương nhiên tôi có giúp đỡ tiết kiệm, nhưng mà tiết kiệm cũng chẳng được bao nhiêu.” Mợ út nói: “Không phải mấy anh em Đâu Đâu phải ăn chút trứng và thịt để cao lên sao? Tiểu Lâm lái xe bên ngoài không phải cần ăn trứng để bổ sung dinh dưỡng sao? Và còn Minh Châu đi học mệt như thế, còn phải viết bản thảo nên cũng cần ăn uống tốt một chút. Còn Đâu Đâu và Đô Đô chúng nó cũng cần phải đi nhà trẻ, ở đây ai ai cũng cho con đi nhà trẻ. Với cả sau này anh em chúng nó lớn lên đều muốn vào đại học nên không thể thua ngay từ vạch xuất phát, chỉ cần có tiền đều sẽ đi nhà trẻ để đặt nền móng.”
“Tôi không cằn nhằn, nhưng mà phí sinh hoạt cũng quá cao.” Cậu út Cố có chút sợ hãi.
Nông dân được trả bao nhiêu tiền một năm? Mà sau khi đến thủ đô, một tháng cháu ngoại ông phải chi tiêu sáu mươi đồng.
Chuyện này ở quê ông ấy cũng không biết, nếu biết chắc chắn ông ấy sẽ không dám lên.
“Thực ra chất lượng cuộc sống đã giảm sút so với khi tôi ở quê. Khi ở quê thậm chí cuộc sống của tôi còn tốt hơn thế này.”
Khi còn ở nông thôn, nếu họ không ăn hết thịt thì có thể để đông lạnh, muốn ăn lúc nào thì lấy ra nấu lúc đó. Nhưng bây giờ thì không thể, mấy anh em Đâu Đâu chỉ có thể ăn thịt năm ngày một lần, số lượng không nhiều nên chỉ có thể xào trong một nồi.
Tất nhiên trứng gà mỗi ngày đều có để ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Truyện hay