Bạch Minh Châu sờ lên khuôn mặt của người đàn ông này. Anh thật sự là một người đàn ông làm người ta đau lòng: “Anh không cần tạo áp lực cho mình quá lớn, cũng không cần ở bên ngoài đến buổi trưa, mang hai cái bánh bao đi ăn. Nếu như bản thân bị bệnh, bao nhiêu tiền đều sẽ không đủ.”
Chu Lâm ôm vợ và nói: “Vợ à. Em đừng lo lắng về anh, anh ở bên ngoài không vấn đề gì. Anh cũng không sốt ruột và chúng ta vẫn ổn mà.”
Bạch Minh Châu nói: “Được. Đúng rồi. Hai ngày này anh trở về sớm một chút. Có thể em sẽ có tiền xuất bản và cần ký nhận.”
“Tiền xuất bản ư?” Chu Lâm không hiểu chuyện gì.
“Lúc trước, em có đăng một truyện tiểu thuyết lãng mạn lên báo, đã hoàn thành nửa tháng trước. Nhà xuất bản bên đó đã liên hệ với em để xuất bản chúng nên em sẽ có phí xuất bản.”
Trước đây cô gửi bản thảo, một ngàn từ sẽ được hai đồng. Lần đầu tiên nộp bản thảo, cô nhận được bốn mươi đồng tiền nhuận bút. Tháng thứ hai viết ba mươi nghìn chữ được sáu mươi đồng. Lúc ấy mợ út đến đây còn kinh ngạc vì thấy cô nhận được nhiều hơn gấp đôi.
Nửa tháng trước cô đã đưa nốt hai mươi nghìn chữ còn lại. Cuốn tiểu thuyết tình yêu dài hơn bảy mươi nghìn chữ đã hoàn thành.
Cô nhận thấy thể loại tiểu thuyết ngôn tình này rất được yêu thích, và tiền nhuận bút cũng rất nhiều
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Truyện hay